April 21, 2012

Những ngày mai





















Những ngày mai cứ tiếp nối như triệu giọt sương mỏng
Che lấp cả bến bờ ta sẽ tìm thấy nhau
Con tàu đã đi rồi sao dừng lại
Chờ đợi hay kéo dài ngày tháng qua mau?
Khi dưới chân tàu là dập dìu sóng vỗ
Ngã rẻ nào sẽ thoát khỏi niềm đau...

Gía như đừng xa... em đã không hỏi nữa
Gía như đừng gần... em nhìn lại ngày xưa.

Nếu một ngày em không lưu giữ thêm nữa
Em sẽ để anh đi và con tàu vượt sóng...
Tìm cho người một bầu trời nào khác.
Chắc là nắng ấm xua tan bão giông...
Mà em không thể neo giữ lòng mình.

LV, 20:22, 16/04/2012

January 19, 2012

Chiều 30



Nếu ví đời người như đời cây, tôi muốn dành tặng cho rừng cao su gần nhà tôi, có được vinh hạnh làm phép so sánh ấy… Tết năm lớp 9, cô Lộc dạy văn đưa tôi về miền ký ức thưở nhỏ, nơi lần đầu tiên cô vào Nam, nước mắt rơi nghiêng vì gió lùa và vì những hàng cao su xanh mượt nối tiếp nhau. Về nhà, nhìn sang hàng cây thay lá khẳng khiu, những chiếc lá ố màu như đôi mắt nhuồm buồn đã khép, trút hơi thở của một kiếp nhẹ tênh. Tôi đang ngắm nhìn  vẻ đẹp đã làm một tâm hồn nhạy cảm bật khóc. Rừng cao su cạnh nhà đã trở thành người bạn bất đắc dĩ của tôi. Thật lạ, chỉ lắng nghe và đáp trả bằng những tiếng rì rào bí ẩn.
Thời gian cứ thay lá thay cả hình hài tâm can con người. Tôi của ngày xưa và bạn của thuở nhỏ giờ chắc cũng đã khác. Chỉ còn giữ nguyên vẹn 1 thói quen, tôi vẫn nhìn bạn vào đúng chiều 30 tết, như một cách chiêm nghiệm cái khắc nghiệt của thời gian đã chôn sâu gốc rễ của bạn và tôi. Cái lạnh của ngày tháng này, trước tết thường làm cho người ta thấy “đói”. Bạn chắc cũng đang cần lắm những cơn mưa và một chút ấm nắng cho mùa trổ mầm non. Còn con người “đói” hơi ấm và sự bù đắp. Người ta cần đến sự bù đắp và xoa dịu nhất vào cái thời khắc trút bỏ những vai diễn của đời thường, sau 1 năm nhiều thương tổn và mất mát, đau có, vui buồn có.
- Bạn nghiêng mình ru tôi trong những giai điệu ấu thơ: Bạn có đang cần hơi ấm không?
- Có, rất cần…
- Hãy nhìn đi, theo hướng tôi nào…
Căn nhà sáng một màu vàng của nền gạch. Mẹ đang xếp bánh mứt vào khay, bố chà sân, tưới nước những chậu hồng và cúc mâm xôi với cái dáng cúi cúi mái đầu xoăn của tuổi già, chị đang xếp quần áo và trên tay tôi cầm cái giẻ lau nhà. Bộ quần áo đang mặc hình như nhem nhuốc đến bật cười.
-          Như vậy, có đủ hơi ấm để bù đắp và xoa dịu không?
-       - Còn bạn thì sao?
-       - Những chiếc lá trút xuống đã gửi gắm niềm hi vọng cho những mầm non đang hiện hữu. Chỉ cần như vậy.
Tôi ngơ ngẩn, cái “đói” của tâm hồn có thể tự chữa lành và đầy lên. Có thể từ sự bù đắp của những con người nhiều thế hệ, hoặc có thể từ chính trái tim nóng giữa cái lạnh mê man của đêm 30.    
1:38 PM, 27/01/2011


10:46 PM, 19/01/2012...

Thế là sắp hết một năm... Tôi chưa bao giờ dám điểm lại những gì đã qua. Chỉ biết hôm nay và ngày mai. Chắc có lẽ vì đâu đó tôi không muốn nhìn lại những giây phút yếu lòng của mình. Cũng phải, người ta thường sợ cảm giác vấp ngã rồi đứng lên lần nữa. Tôi không nằm ngoài sự né tránh ấy.

Dạo này hàng cao su trải dài tít tắp trên con đường về nhà, ngả một màu đỏ năm tháng quyện vào cái khô khốc của gió đất bám đầy cây lá. Tôi lại nhớ đến cái ngày cậu chở tôi qua con đường đất tán cây chụm vào nhau rũ xuống xanh mát mà tôi phải thốt lên vì nó quá đẹp. Nếu giờ này giữa những cành khẳng khiu vì gió trút, được đứng giữa nơi ấy một lần nữa, chắc mình sẽ nói với cậu là hãy cho mình một khoảng thời gian yên lặng đủ để ghi nhớ và lãng quên.

Thời gian thật kỳ lạ hay vì tôi quá tham lam và phức tạp. Đôi khi tôi ước gì thời gian ngừng trôi. Đôi khi lại muốn hãy qua nhanh lên. Và rồi, hãy trở về dù chỉ một lần... Và ngay lúc này, thật nực cười vì... mình lại tước cả ba điều ấy cùng lúc.
Có những quãng thời gian tôi sống quá hờ hững... bây giờ đã quá muộn màng để trao những yêu thương.
Có những ngày tháng chỉ lo tìm kiếm những gì xa xôi, những tình cảm mông lung mà quên mất điều ấy ở rất gần...
Có lúc lại hối thúc mình hãy vùi đầu và lặng im chờ đợi thời gian sắp đến và câu trả lời sẽ rõ ràng...
Lại có khi, giá như... đừng quá che giấu những cảm xúc của mình để rồi nuối tiếc và hối hận.
Dù biết là... chẳng thể nào xảy ra.

Tháng ngày này, nếu có thể đong đếm... chắc đủ nước mắt cho cả năm dài. Lúc tôi cần một hơi ấm bên cạnh mình là khi giữa tiếng người nói đẩy đưa, ánh đèn hắt bóng đêm méo mó dòng xe xuôi ngược, chưa bao giờ, tôi cần hơn như thế để sẻ chia nỗi đau đang quấn lấy mình.
Lúc tôi biết mình quá mỏng manh là khi phải nói: "hi vọng mọi thứ sẽ qua", cho dù tôi biết là khó lắm để đối diện với quá khứ và hiện tại.
Lúc tôi biết mình còn yêu thương nhiều lắm, là khi vẫn phải truyền nghị lực và niềm tin cho người khác dù bản thân đã muốn quỵ ngã.

"Tình yêu như thủy ngân. Để yên nó trong lòng bàn tay sẽ giữ được. Nắm chặt lấy sẽ rơi mất." Nhưng với tôi, tôi lại quên mất mình đã sở hữu nó trong bàn tay mình.

December 25, 2011

Noel 2011


Một mùa Noel đáng để ghi lại vì ngay khi viết những dòng này, cơn sốt đang hành hạ tôi với cái nóng hâm hấp mà vẫn cảm thấy lạnh, đầu nhức như búa bổ... chưa bao giờ lại cảm thấy mình yếu đuối và khó khăn như bây giờ.

Trưa 24, tôi về nhà sau khi đã vật lộn trên trường 7 tiếng, được đón giáng sinh cùng mẹ, kể chuyện trên trời dưới đất, Lucky lâu lâu lại nhảy lên dụi đầu vào lòng tôi, được ăn những món ăn mẹ làm, được ngủ trong ngôi nhà của mình... cảm giác đó thật là hạnh phúc. Cái nóng gay go của Sài Gòn chuyển sang cái lạnh trêu ngươi của LK chắc đã làm cái thân mệt mỏi. Tuần này ngủ cũng không được bao nhiêu, tuần sau chắc lại càng căng thẳng. Tôi ngủ được 4 tiếng chỉ để đi cho kịp giờ chứng kiến bước ngoặt trong cuộc đời em...
*
Đêm 23, nhận được điện thoại của em, làm tôi bất ngờ và cứu vớt được một ngày thảm hại bằng giọng nói và nụ cười ngây thơ của em. Em báo tin cho tôi, chủ nhật này - 25/12 - em sẽ xuất gia... Tôi chúc mừng em... vì thời khắc quan trọng ấy cũng đã gần đến, giây phút em đã chờ đợi hơn nửa năm.
- Chị sẽ đến dự lễ của em chứ?
Tôi băn khoăn vì chính mình cũng đang rối mù... thế nhưng, tôi vẫn đồng ý với em là tôi sẽ tới.
- Em có cần thứ gì không? Thuốc chống muỗi hay gì gì đó, chị mua cho?
- Chị mua bánh cho em đi. Ở đây, không phải như trên HV, cái gì mình cũng phải tự mua hết. Mà chị biết em thèm ăn bánh mà. Hehehe.
Cô nhóc đáng yêu của tôi đang trèo lên gác và lén gọi điện khi mọi người đã đi ngủ. Tôi nhớ những ngày cùng em đi bộ xuống hồ mua bánh và sữa chua, trèo lên những bậc thang bở cả hơi, bao nhiêu bánh trong bụng chắc cũng tiêu hết rồi.
Tôi nhớ em chân trần leo trèo chỉ đề hái cho tôi một quả chanh dây dại.
Tôi nhớ em cùng tôi vác những bỏ củi trĩu cả vai, cùng khiêng 9 cái giường đơn mà vẫn cười đùa vui vẻ, cùng ăn bánh giò nóng giữa rừng thông bạt ngàn mùi ngai ngái của chất nhựa sóng sánh còn đọng trên thớ gỗ vừa cưa. Tôi nhớ những ngày ngồi thiền trên thất cùng em khi canh một, canh năm vừa điểm. Chưa được một tiếng, em đã chui vào một góc ngủ để mặc tôi cùng với sao trời và mưa gió đập rầm rầm vào cửa kính. Tôi nhớ cái răng khểnh của em cười duyên như thế nào... Đôi tay hai đứa phòng rộp lên vì giặt hơn 50 tấm ra trải giường... Tôi nhớ em dụi đầu vào gối chỉ để giấu đi giọt nước mắt của mình khi tôi rời khỏi HV. Tôi nhớ mọi thứ cho dù đã trở về với cuộc sống này đã hơn 3 tháng...
**
Đường đến chỗ em chưa bao giờ tôi đi qua. Thế mà mọi thứ chợt trở nên dễ dàng khi được người giúp đỡ. Tôi sợ mình đã đến trễ, hối hả bước vào chánh điện, tôi dáo dác tìm em. Vẫn dáng dong dỏng cao nhưng mái tóc dài đã được cắt ngắn... Tôi nghiêng đầu ngắm cô gái nhỏ của tôi... Khuôn mặt vẫn ửng hồng, đôi mắt dán xuống đất chắc vì hồi hộp. Tôi nép vào một góc và quan sát mọi cảm xúc của mình trong buổi lễ của em... Khi xuống tóc xong, tôi đến bên em... "Ngọc...", cô bé ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng rực. Em cầm lấy tay tôi siết chặt... 
- Chị...
- Chị vừa đến kịp lúc em bắt đầu.
- Thật là may mắn quá.
Nhìn em quỳ xuống, chắp tay, cúi mặt trong nghi thức cuối cùng... không hiểu sao tôi lại khóc... em không còn đứng ở ngưỡng giữa hai thế giới, em đã chọn một thế giới cho riêng mình. Tôi đã từng nghĩ, cô bé còn ngây thơ và hồn nhiên ấy vẫn vương vấn những cảm xúc đời thường. Và khi bây giờ, em đã làm được điều mình mong muốn trong một bộ dạng khác... tôi biết em vẫn là cô bé nhỏ đáng yêu của tôi. Chụp hình cùng em và gia đình em, rồi trở về SG. Em ôm lấy tôi...
- Chị nhớ trở lại nha, đừng lên HV nữa, qua đây với em.
- HV hợp với chị mà. Nhưng chị hứa là sẽ trở lại thăm em, không xa đâu...
- Chị hứa rồi nhé. Em chờ đó.

 Và thế là tôi đi, 3 tiếng trên những chuyến xe đưa tôi về thành phố, cơn sốt bắt đầu không buông tha. Tôi không biết mình đã lếch được vào phòng thế nào. Sau một giấc ngủ, khi mọi người đã rời khỏi nhà, chỉ còn tôi giữa khoảng trống rỗng của lòng mình. Rửa mặt, nhìn mình trong gương... và run rẩy...
***
Anh của Ngọc đã nói khi nào lên lại HV, hãy gọi cho anh, anh sẽ tặng tôi một bức thư pháp. Anh hỏi tôi thích câu gì... tôi nói câu gì cũng được... nhưng giờ đây, tôi biết câu tôi muốn anh viết là gì...

Chưa một giây khắc nào tôi không nhớ cái khó khăn của mình là phải vượt qua những cảm xúc nhỏ nhặt và sự yếu đuối. Hôm nay, những rào cản không thể đốn ngã giây khắc tôi biết mình cần lắm sự nương tựa. Thế nhưng, tôi vẫn phải vượt qua nó với hình ảnh phản chiếu của chính mình...

LV, 25/12/2011, 9:23PM