May 30, 2011

UP IN THE AIR





UP IN THE AIR

Khi bài nhạc phim UP IN THE AIR trên HBO kết thúc, ngoài trời vẫn còn mưa. Tháng 5 luôn kéo dãn những cơn mưa đến tê tái, giá lạnh, trống rỗng rồi chợt chơi vơi. Và bộ phim này, hình như càng làm tăng cái ngưỡng ấy lên mức “hoàn hảo”. Thì ra, mỗi khoảnh khắc trong cuộc đời đều có dụng ý. Cái hợp thời của đêm nay. Đèn tắt. Ánh sáng duy nhất hắt ra từ cái tivi đã cũ. Lạnh tầm tã. Sàn nhà tê người… Mùi thơm từ Lucky bé bỏng, trên tay mình… Và, Up in the air đến đúng vào khoảnh khắc ấy. Mọi thứ phối hợp nhuần nhuyễn với nhau, đặc quánh 1 chất dẻo có khả năng làm con người ta không rõ mình sẽ làm gì sau đó, làm con người ta quên đi mọi thứ xung quanh, chỉ còn lại 1 cái bóng chẳng rõ ràng… Thôi thì, mỗi người tự điền 1 từ nào đó thích hợp cho mình xem đó là chất gì… sau khi đọc xong những dòng này.

Bộ phim của Jason Reitman - 1 đạo diễn trẻ 34 tuổi rất tinh tế, tài năng trong thể loại phim hài châm biếm. Đã nghe về tác phẩm dẫn đầu đề cử Qủa Cầu Vàng năm 2010 này, thế nhưng đến giờ mới xem, chỉ vì một lần vô tình ngồi ngắm Lucky ngủ.
Đối với Ryan Bingham, cuộc đời nhẹ tênh như cách anh nói: “Để hiểu tôi, hãy bay cùng tôi. Đây là nơi tôi sống”. Cuộc đời anh là những chuyến bay, từ thành phố này đến vùng đất khác của nước Mỹ, chỉ để làm mỗi việc sa thải những nhân viên lâu năm và trung thành của các công ty cần cắt giảm nhân sự trong thời kỳ khủng hoảng kinh tế, bởi các ông chủ không có gan để tự họ làm điều đó. Song, với Ryan, công việc này đòi hỏi nghệ thuật giao tiếp giữa người với người, không phải ai làm cũng được, không phải dùng… webcam là có thể tống cổ ai đó. Khi một con người không quan tâm đến bất kỳ mối quan hệ nào như Ryan, thì lại quan tâm đến cảm xúc của những người anh cho là “có một cơ hội may mắn để đổi đời”, không dùng “người xấu số”, “kẻ kém may mắn”. Anh đầy những nguyên tắc: sống biệt lập, ngăn nắp, chỉn chu, mọi thứ đi vào khuôn khổ như một điều hiển nhiên. Tự do. Độc Lập. Không vướng bận. Không tình yêu. Không gia đình.
Đừng đi sau người già, họ di chuyển chậm, đầy kim loại trong người  và không hề biết quý thời gian mà họ còn để sống. Hãy đi sau người châu Á, họ di chuyển nhanh, gọn và hiệu quả…, Ryan Bingham vượt lên trên, di chuyển nhanh hơn, được ưu tiên hơn... trong tất cả các chuyến bay của anh. Ghế khoang hạng nhất. Những cô tiếp viên xinh đẹp nhớ anh – khách hàng thân quen. Khách sạn sang trọng. Và những cuộc phiêu lưu tình ái chỉ đơn thuần là quan hệ và sáng ra đường ai nấy đi. Không quyến luyến. Không ràng buộc…

“Chúng ta di chuyển càng chậm bao nhiêu thì chúng ta càng mau chết bấy nhiêu. Nói không ngoa, chuyển động là sống còn”.

Thế mà, vào một lúc nào đó, con người ta dừng lại, chuyển động không bằng đôi chân mà xao động ở con tim.Alex – cô người tình, người phụ nữ “hoàn hảo” trong mắt Ryan, làm lung lay quan niệm sống biệt lập bám rễ từ lâu. Trong chuyến bay đến Chicago vào giữa đêm, sau buổi diễn thuyết thường ngày anh vẫn nói về quan niệm sống của mình - một cuộc đời nhẹ tênh như một cái balô trống rỗng… Anh cần người phụ nữ của đời mình. Chắc sắp hết phim. Thế nhưng, Alex – một người phụ nữ đã có gia đình và xem Ryan là 1 người lấp chỗ trống…

-          Anh tưởng mình là 1 phần trong cuộc đời thật của em!
         … Anh chỉ là 1 người lấp chỗ trống?!...

Cột mốc 15 triệu dặm bay là 1 trong những mục tiêu của anh, đã bao lần anh mơ gặp phi cơ trưởng, trao cho anh tấm thẻ danh giá thứ 7… Và nó đã được thực hiện đúng như vậy… trên chuyến bay anh trở về từ Chicago… gặp Alex…
-          Anh đến từ đâu? Phi trưởng hỏi
-          Tôi đến từ đây…
                                     “Để hiểu tôi, hãy bay cùng tôi. Đây là nơi tôi sống”
                                                                                 ***

Ryan quay trở lại cuộc sống đã được lựa chọn…

“Tối nay hầu hết mọi người sẽ trở về nhà, nơi có những đứa trẻ reo hò cùng chú chó vẫy đuôi. 
Vợ hiền sẽ hỏi về công việc ngày hôm đó của họ, và tối nay gia đình họ sẽ đầm ấm hạnh phúc.
Ngoài kia những ngôi sao đã xuất hiện,
Và trong những ánh sáng lấp lánh ấy, có một điểm sáng hơn đôi chút.
Đó là ánh sáng nhấp nháy của cánh máy bay mà tôi đang đi…”
                                                                                  ***

Chẳng thể kể hết được chuyện phim này, George Clooney – người đàn ông độc thân quyến rũ, hoàn hảo cho vai diễn Ryan Bingham. Thế nhưng, điều gì sau tất cả những dòng viết trên?
Tôi không nghĩ mình sẽ là Ryan. Song, Alex và Natalie lại làm tôi phải khó xử với suy nghĩ của mình. 2 người phụ nữ khiến tôi chơi vơi, không biết phải làm gì sau khi bộ phim kết thúc.

Natalie – tốt nghiệp loại ưu, lại đầu quân cho công ty của Ryan chỉ vì bạn trai cô đang làm ở vùng này. Cô đã từng nghĩ ở cái tuổi 16 là năm 23 đã có 1 gia đình và những đứa con tuyệt vời, 1 người chồng phù hợp: viên chức, tốt nghiệp đại học, cao 1m85,…

Alex – một người phụ nữ thành đạt, độc lập và xinh đẹp mà Natalie ước rằng 10, 15 năm nữa, cô ấy sẽ được như Alex… có 1 gia đình hạnh phúc, mối quan hệ ngoài luồng trong những chuyến bay để lấp chỗ trống…

Không biết sẽ lựa chọn cách nghĩ nào, hay cuộc sống sẽ đưa mình đi đến đâu?

Trong con người mình luôn có những mâu thuẫn mà nhiều khi nhớ lại lời nói của 1 người thầy: Con người sẽ cứ phải trả giá, trả giá, và trả giá cho những lựa chọn của mình, mâu thuẫn rồi mâu thuẫn và mâu thuẫn nếu ngay khi bắt đầu… ta không làm những điều tự sâu trong bản thân này mong muốn… Và cho đến giờ, bao lần hỏi mình, thích tự do hay ràng buộc? Bao lần cảm thấy sống thực sự khi chỉ cần bước chân lên 1 chuyến xe và chuyển động. Nhưng, lại bám víu vào 1 nơi bình yên nhất, cho dù chỉ cần ở cái nơi nhỏ bé, không được ngăn nắp lắm, màu tường đã cũ mèm sau bao năm chưa sửa sang, cái phòng học 10 năm rồi vẫn vậy,… dù chỉ 10 giờ tối mới về, sáng 4h lại đi, cho dù muốn bay nhảy thế nào, cũng trở về và nương tựa…
                                                                                            ***
23/05/2011, con chó Vàng cắn mình phải đi chích ngừa 5 mũi, sau 2 tháng nuôi, mất… ai cũng bảo chỉ là một con chó thôi mà… Nhưng với mình, khi nó mất, đau lắm, bối rối vì cảm giác mất mát này đã lâu chợt nhói lên… Chợt thấy rằng dù ai khi bước vào cuộc đời mình, đều mang theo một thứ là sự tổn thương. Và chỉ khi ta chấp nhận điều này  - sự mất mát - có lẽ một ai đó mới có thể bước vào cuộc sống này.

28/05/2011, Lucky về nhà, nặng nề, bụi bặm, xấu xí, ăn tạp, được khuyến cáo là rất yếu, chưa bao giờ biết sủa, trên người đầy ve.

29/05/2011, sạch sẽ, sủa vang cả nhà, biết giỡn với mẹ, đi qua nội với bố, và ngủ ngon trong lòng mình đến 10:19pm khi  Up in the air kết thúc…

Áp đặt mình và người khác có khi lại làm hỏng một tâm hồn.

Rồi lại nhớ đến cái thời trên cái giường tầng ở ktx, nhìn cái bóng đèn dài trước mặt, cái bàn học để trên giường chiếm đến ½ diện tích, 2 cái tổ mối đằng sau bức tranh, hàng ngày dòm xem nó đã xây được dài đến đâu, lâu lâu lại nghe tiếng mèo kêu ngoài sân vắng, còn mấy chú thằn lằn thì lởn vởn ngay bóng đèn… Lúc đó, cô đơn thật ^^. Có người nói với mình, khi ta nuôi 1 con vật là để khỏa lấp đi sự cô đơn… Phải không?  Bây giờ, hình như như vậy là đủ.

Không thể đi ngủ được khi chưa viết xong những dòng này, chỉ vì bộ phim làm mình chơi vơi đến giờ, có nhiều điều chẳng thể nói ra, chỉ muốn ai khi đọc được note này, sẽ điền được 1 từ nào đó cho 1 thứ keo đặc quánh trong đầu bạn khiến không thể làm gì khác ngoài nghĩ đến nó…

Một tuần mới tốt lành.

llevzy

00:40, 30/05/2011

May 15, 2011

Hương Thời Gian




K: em 20 rồi nhanh quá
M: uhm, em 20 rồi, nhưng cách đây 2 năm thì giờ vẫn vậy…
K:…
***
Mỗi khoảnh khắc đều có giá trị riêng mà nếu bạn hỏi tôi, cũng chẳng thể có câu trả lời nào chính xác. Thôi, cứ gọi là hương thời gian vậy…

Có lần, khi đang đi bộ cùng mẹ trên con đường CMT8 ở LK, hít hà hương đêm và bật ra thành tiếng: Mẹ có nghe mùi tết đang đến không?

Có lần, khi chạy bộ 1 mình dọc theo con đường trước trường LTV, vào 1 ngày tối trời, khi tăng tốc, vang vang trong đầu nỗi sợ không đậu Olympic 30/4, tôi dừng lại, ghé vào hàng sách cũ và tìm được cho mình cuốn “Những dòng sông đều chảy”… Chợt nhận ra: Hương đêm của 1 ngày rất cũ khi thức đến 4h để đọc thêm trước khi thi tuyển vào trường, trong 1 ngôi nhà xập xệ, hôm đó tôi chỉ Mai 1 con đom đóm lấp ló sau tán lá…

Có đôi lần, tôi đi vòng Sài Gòn, bắt đầu từ Nhà thờ Đức Bà, qua IDECAF đường Thái Văn Lung, dọc Tôn Đức Thắng, chạy thẳng dài ra ngã tư Điện Biên Phủ rồi vòng lên Võ Thị Sáu. Khi chân đã mỏi, dừng lại ở 1 tòa nhà màu vàng bán piano… Lúc đó, tôi mở to mắt nhìn… Hương của 1 chiều Long Khánh cúp điện, động đất rất nhẹ, trong Nhà Sơ, và đang đánh những bản vỡ lòng trên chiếc piano sờn cũ…

Đôi lúc, chạy xe trên đường, bất chợt nhìn thấy những chùm hoa đỏ rơi giữa ngàn hạt mưa mỏng manh… Tôi lại hít thật sâu và cảm giác: Thế là hương của 1 mùa hè lại đến. Thế là tôi lại rời xa nơi ấy được 2 năm… Hương ngày cuối cùng của quãng đời học sinh, tôi vẫn ngỡ là ngày đi học bình thường... Hương của những ngày ngơ ngẩn nhìn cây lim xẹt trổ bông vàng rực cả góc trường... Hương của thương nhớ khi cả lớp lao động quét lá, dọn rác mà chú Hải Ly phân công... Hương của một lần trở lại cùng Siêu Sao ngồi trước thư viện... Hương của một ngày về trại nằm ngủ vật vờ trên ghế đá sân tennis... Hương quay quắt!

Bây giờ, nhiều lần, chị N nói sao không xuống đây ngủ, làm gì mà phải nằm trên cái giường áp mái nóng bức ấy... Tôi chỉ trả lời qua loa là trên đây có được không gian riêng... Thế nhưng, khi đêm về, nhắm mắt lại, mùi hương của những đêm ngủ muộn lại nhức nhối... Cây đèn bàn trên chiếc giường tầng nhiều lần tôi làm Thảo Mi thức giấc... Ánh đèn sáng bên cái cửa sổ xanh bạc phếch chỗ Thảo Vi vẫn còn sáng. Gấu từng nói: "giờ thì tớ biết ánh đèn để thâu đêm bên C7 là của ai"... Tôi đã ngủ quên trên cái giường tầng của ktx đến khi tiếng nhạc đánh thức cả khoảng trời ký túc ấy bật vang... Nhưng giờ, cho dù mẹ vẫn mua 1 cái như thế... vẫn nằm trên cái giường áp mái... thế mà, hương ký túc vẫn thắt lòng...

Bây giờ, nhiều lúc lên thư viện ngồi học, chưa đầy nửa tiếng đã muốn đóng sách. Giờ, tìm cho mình một góc cafe nào đó để "mần" vài thứ. Thế mà, tôi lại thấy bóng dáng của một hội trường bỏ hoang, giữa lô lốc ghế đá ẩm vì sương đêm. Tôi lại muốn một lần trở lại để nhắm mắt mà cảm nhận mùi hương đất tuyệt diệu ấy... Của 1 buổi chiều thả diều cùng 1 cô bé không hỏi tên. Cùa những ngày học quên thời gian, của tiếng cười lanh lảnh từ F4, F8  và nghe 1 tên đọc thuộc lòng bài "Tuyên ngôn độc lập" hơn cả chuyên Văn, bao lần dò bài cùng Tuyến, Mai Hằng và nghe đâu đó tiếng guitar và hát ngâm nga... Cả cái phòng Tivi chung luôn thường trực Bun vs MH quyết lấy cái tivi ấy làm chồng ^^
***
Thảng hoặc… tôi đã từng giá như mình được trở lại… bù đắp được cho mình những lỗ hổng, những mất mát, cả thất bại, có thể lấp hết để quá khứ trở nên hoàn chỉnh… Lấp để vơi bớt đi cái nhớ. Lấp để dối lòng mình là không thể quên…
Trước tết, tôi đến thăm cô H… ngồi trên cái xích đu, tôi siết tay cô, ôm lấy cô như  1 người mẹ thứ 2 của mình…
-          Con nhớ cô quá…
-          Thì cô đang ở đây còn gì…
Thì ra… tôi đang nhớ mình trong quá khứ, nhớ cô trong thế giới đã qua của tôi. Và nhiều khi ngay trước mặt, ta cũng thấy xa lắm vì đâu đó trong cái ương ngạnh này vẫn còn níu kéo hình bóng của những ngày trước đây…

Ai bảo thời gian qua đi có thể làm ta quên, ta chỉ vờ như đã quên… Như một cuốn sách cũ lâu ngày chồng chất trên những giá sách cao ngất của 1 thư viện chật hẹp… Vô tình, 1 ngày, hương thời gian dừng lại, bắt ta lục tìm, đào bới để tìm ra trang sách ấy, hít hà mùi ẩm mốc của nó… Chỉ để vô tình rồi hữu ý, níu giữ mình giữa tích tắc thời gian, níu giữ mình của mình đã qua…
                                                                                                       Mylife, 6:46 pm, 15/05/2011
                                                                                                                          L.V

May 2, 2011

Đêm Nghe Tiếng Mưa




Vẫn có thói quen đến Đen và Trắng vào một ngày tắt nắng, ngắm những giọt nước đọng cánh hồng trong ly thủy tinh trên chiếc bàn gỗ, lâu lâu vào đánh 1 bản piano còn bỏ dở đoạn kết.  Và con chó đen to với cái đuôi cụt be bé nằm sát cạnh. Sau đó, cái tính ngang bướng đã bao lần người cằn nhằn, cái áo mưa thì quấn quanh cặp cho khỏi ướt còn mình thì sũng nước trên con đường về nhà.

Đêm. Có hơn 30 người trong list yahoo đang online.
10 người ghi dòng stt đang mưa, buồn, cô đơn, nhớ, một mình… Vậy mà, nhiều lúc nick chỉ để sáng mà không ai chat với nhau, chỉ để tăng thêm sự cô đơn với dòng stt thảm hại hoặc cũng có lẽ để vơi bớt đi cái trống trãi khi hòa nhập vào 1 cộng đồng như mình.

Đêm. Pha một tách trà nóng, lau khô mái tóc còn ướt. Chưa có giây phút nào lại bình thản đến mông lung như khi nhìn dòng người tan tầm giữa Sài Gòn quen mà lạ. Cái tấm kính đầy rẫy những hạt nước mỏng manh trượt dài thay thế hàng triệu giọt nước mắt của người trong đêm.

Đêm. Giờ này chắc bố mẹ đã ngủ, con Vàng chắc cũng lăn ra ngủ trên cái thảm trước phòng học, rồi khuya sớm mới sủa vang. Giờ này, chắc ở chỗ dì đã sáng, chắc lại bắt đầu 1 ngày làm việc, ki cóp từng chút một để tết sau về thăm nhà. Giờ này, chắc cũng mưa ở chỗ người, không biết sau tất cả những va vấp, sau tất cả những chuyến phượt dài, mọi nỗ lực phấn đầu của người có được đền đáp, hay lại như mình, trầm tư khi đêm về. Để rồi thấy vẫn còn khoảng trống chưa bù đắp được.

Khoảng cách có thể làm người ta xa cách, cũng có khi chỉ đan khít lại nỗi nhớ vơi đầy. Im lặng vì yêu thương chưa đủ, hoặc giả đã lãng quên rồi.

Tiếng saxophone làm Đêm nghe tiếng mưa của Đức Trí thêm phần cô quạnh. Nhớ một câu nói trong con đường âm nhạc của người nhạc sĩ đa tài đa tình này là người nghệ sĩ luôn mang theo sự cô đơn trong tâm hồn, mà tôi thường gọi là mặc cảm cô đơn. Hình như, không chỉ riêng nghệ sĩ mà con người trong cuộc sống hiện đại ngày nay, thích độc lập và tự do, luôn có ý niệm không cần hơn lệ thuộc

Rồi khi đêm về, cái khoảng trống đó như được lấp đầy bằng 2 chữ... yếu mềm.

                                                     WR 2x, llevzy, 1:07am, 02/05/2011