December 25, 2011

Noel 2011


Một mùa Noel đáng để ghi lại vì ngay khi viết những dòng này, cơn sốt đang hành hạ tôi với cái nóng hâm hấp mà vẫn cảm thấy lạnh, đầu nhức như búa bổ... chưa bao giờ lại cảm thấy mình yếu đuối và khó khăn như bây giờ.

Trưa 24, tôi về nhà sau khi đã vật lộn trên trường 7 tiếng, được đón giáng sinh cùng mẹ, kể chuyện trên trời dưới đất, Lucky lâu lâu lại nhảy lên dụi đầu vào lòng tôi, được ăn những món ăn mẹ làm, được ngủ trong ngôi nhà của mình... cảm giác đó thật là hạnh phúc. Cái nóng gay go của Sài Gòn chuyển sang cái lạnh trêu ngươi của LK chắc đã làm cái thân mệt mỏi. Tuần này ngủ cũng không được bao nhiêu, tuần sau chắc lại càng căng thẳng. Tôi ngủ được 4 tiếng chỉ để đi cho kịp giờ chứng kiến bước ngoặt trong cuộc đời em...
*
Đêm 23, nhận được điện thoại của em, làm tôi bất ngờ và cứu vớt được một ngày thảm hại bằng giọng nói và nụ cười ngây thơ của em. Em báo tin cho tôi, chủ nhật này - 25/12 - em sẽ xuất gia... Tôi chúc mừng em... vì thời khắc quan trọng ấy cũng đã gần đến, giây phút em đã chờ đợi hơn nửa năm.
- Chị sẽ đến dự lễ của em chứ?
Tôi băn khoăn vì chính mình cũng đang rối mù... thế nhưng, tôi vẫn đồng ý với em là tôi sẽ tới.
- Em có cần thứ gì không? Thuốc chống muỗi hay gì gì đó, chị mua cho?
- Chị mua bánh cho em đi. Ở đây, không phải như trên HV, cái gì mình cũng phải tự mua hết. Mà chị biết em thèm ăn bánh mà. Hehehe.
Cô nhóc đáng yêu của tôi đang trèo lên gác và lén gọi điện khi mọi người đã đi ngủ. Tôi nhớ những ngày cùng em đi bộ xuống hồ mua bánh và sữa chua, trèo lên những bậc thang bở cả hơi, bao nhiêu bánh trong bụng chắc cũng tiêu hết rồi.
Tôi nhớ em chân trần leo trèo chỉ đề hái cho tôi một quả chanh dây dại.
Tôi nhớ em cùng tôi vác những bỏ củi trĩu cả vai, cùng khiêng 9 cái giường đơn mà vẫn cười đùa vui vẻ, cùng ăn bánh giò nóng giữa rừng thông bạt ngàn mùi ngai ngái của chất nhựa sóng sánh còn đọng trên thớ gỗ vừa cưa. Tôi nhớ những ngày ngồi thiền trên thất cùng em khi canh một, canh năm vừa điểm. Chưa được một tiếng, em đã chui vào một góc ngủ để mặc tôi cùng với sao trời và mưa gió đập rầm rầm vào cửa kính. Tôi nhớ cái răng khểnh của em cười duyên như thế nào... Đôi tay hai đứa phòng rộp lên vì giặt hơn 50 tấm ra trải giường... Tôi nhớ em dụi đầu vào gối chỉ để giấu đi giọt nước mắt của mình khi tôi rời khỏi HV. Tôi nhớ mọi thứ cho dù đã trở về với cuộc sống này đã hơn 3 tháng...
**
Đường đến chỗ em chưa bao giờ tôi đi qua. Thế mà mọi thứ chợt trở nên dễ dàng khi được người giúp đỡ. Tôi sợ mình đã đến trễ, hối hả bước vào chánh điện, tôi dáo dác tìm em. Vẫn dáng dong dỏng cao nhưng mái tóc dài đã được cắt ngắn... Tôi nghiêng đầu ngắm cô gái nhỏ của tôi... Khuôn mặt vẫn ửng hồng, đôi mắt dán xuống đất chắc vì hồi hộp. Tôi nép vào một góc và quan sát mọi cảm xúc của mình trong buổi lễ của em... Khi xuống tóc xong, tôi đến bên em... "Ngọc...", cô bé ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng rực. Em cầm lấy tay tôi siết chặt... 
- Chị...
- Chị vừa đến kịp lúc em bắt đầu.
- Thật là may mắn quá.
Nhìn em quỳ xuống, chắp tay, cúi mặt trong nghi thức cuối cùng... không hiểu sao tôi lại khóc... em không còn đứng ở ngưỡng giữa hai thế giới, em đã chọn một thế giới cho riêng mình. Tôi đã từng nghĩ, cô bé còn ngây thơ và hồn nhiên ấy vẫn vương vấn những cảm xúc đời thường. Và khi bây giờ, em đã làm được điều mình mong muốn trong một bộ dạng khác... tôi biết em vẫn là cô bé nhỏ đáng yêu của tôi. Chụp hình cùng em và gia đình em, rồi trở về SG. Em ôm lấy tôi...
- Chị nhớ trở lại nha, đừng lên HV nữa, qua đây với em.
- HV hợp với chị mà. Nhưng chị hứa là sẽ trở lại thăm em, không xa đâu...
- Chị hứa rồi nhé. Em chờ đó.

 Và thế là tôi đi, 3 tiếng trên những chuyến xe đưa tôi về thành phố, cơn sốt bắt đầu không buông tha. Tôi không biết mình đã lếch được vào phòng thế nào. Sau một giấc ngủ, khi mọi người đã rời khỏi nhà, chỉ còn tôi giữa khoảng trống rỗng của lòng mình. Rửa mặt, nhìn mình trong gương... và run rẩy...
***
Anh của Ngọc đã nói khi nào lên lại HV, hãy gọi cho anh, anh sẽ tặng tôi một bức thư pháp. Anh hỏi tôi thích câu gì... tôi nói câu gì cũng được... nhưng giờ đây, tôi biết câu tôi muốn anh viết là gì...

Chưa một giây khắc nào tôi không nhớ cái khó khăn của mình là phải vượt qua những cảm xúc nhỏ nhặt và sự yếu đuối. Hôm nay, những rào cản không thể đốn ngã giây khắc tôi biết mình cần lắm sự nương tựa. Thế nhưng, tôi vẫn phải vượt qua nó với hình ảnh phản chiếu của chính mình...

LV, 25/12/2011, 9:23PM

December 15, 2011

Viết cho tháng 12


Ta đã bước trên đường dài nhung nhớ
Chỉ mong sao trú được bên hiên nhà nhỏ
Mà yên nhiên nghe gió động bốn bờ
Mà lòng tin mãi qua miền kia xưa
Khoảng trời đong đưa những hạt mưa mãi mãi
Mây trăm năm rồi cũng sẽ quay lại
Vì làm sao, quên hết tháng ngày mong
Vì làm sao, bỏ ngỏ được mùa đông...

Vào một buổi sáng bình thường, tôi vẫn thường tỉnh dậy trong cái nắng dịu nhẹ và tiếng chổi quét sân của Mẹ ngoài vườn. Tôi luôn thói quen nằm dài trong chăn ấm, ngỡ tiếng lao xao làm mình  bâng khuâng..

Tôi nhớ những buổi sáng đầu đông ra biển, thấy cặp tình nhân đi bên nhau, tay trong tay ấm áp, chân bước đều trên cát, để lại những kí ức không thể chia lìa. Rồi lại thấy người đàn ông khác, một mình bình thản đếm bước, như tìm lại những dấu chân xưa, đã bị thủy triều xóa nhòa..


Rồi một năm tôi trở lại đi bộ trên con đường đông vui cạnh biển, lãng đãng nghe nhạc với đôi vai nhỏ, bước chân chập nhịp hơn trước, những ngày tháng dài rộng quá, nuôi lớn nỗi nhớ mong, ánh mắt đã không còn nhìn về phía chân trời như trước..

Đánh đổi tất cả chỉ để quay lại mùa đông. Bàn tay ấm áp thương yêu cho cuộc đời bớt đau buồn vì xa cách. Đêm mưa nắng chiều trở nên yếu ớt. Mưa rơi như sương giăng mờ đỉnh núi. Mưa không ướt đất. Giọt nhỏ li ti,  bám vào tóc vào da thịt, tôi ngửa cổ mà nhìn trời cao.

Ngày về thăm nhà đáng lẽ phải vui, mà sao bỗng dưng thấy thoáng buồn. Dạo bước trên phố cũ thấy con đường vẫn thân thuộc. Bên đồi cỏ xanh um và những lối mòn có hoa vương nghiêng mình trong gió nhẹ.

Nhưng vẫn nhớ bên N trong chiều trên phố cổ, hoặc co ro trong buổi sáng mùa đông lạnh, đứng chờ nhau và nghĩ có người thân nào nơi xa cách?
Thích ngày nắm tay N đi 1 vòng quanh hồ, lá trúc liễu rủ sát bên bờ. Nước xanh um như vòm trời được nhuộm. Nhớ cf trên con phố dốc, chạy lên chạy xuống cùng hít hà hơi thở, khi tay đút vào áo và cổ còn quấn khăn ... Tôi vẫn còn rất nhớ những ngày đông, bên N trong căn gác màu đỏ. Dù cuộc đời này có ít nhiều những ngày vui..

Rồi ta ngậm ngùi đưa tiễn xa cách , một năm một tháng hoặc một ngày, bởi rất có thể là chia tay vĩnh viễn. Và ta ngơ ngác trở về thuở ban xưa..

Em đã từng nói với tôi:
Em rời khỏi thành phố khi sương giăng từng ngả rẻ. Ánh đèn vàng hắt bóng đêm thành những nét cắt nghiêng ngả trên mặt đất. Em đã chọn một ngả không anh…

"Mỗi một người, là một thành phố...
Thích một thành phố, thường thường là vì thích một người trong thành phố đó.
Rời xa thành phố này thường là vì muốn rời xa một người sống ở đó..."

Tôi nhớ những dòng viết của Quản Ngai trong bên cạnh Thiên đường là như thế. Và tôi quay lại đây chỉ để tìm lại bóng dáng em của những ngày đông giăng kín lối, của những ngày khi yêu thương cứ ngỡ là mãi mãi.


"Không có gì là quá đỗi đau thương, không có gì là quá đỗi hạnh phúc, không có gì là bi hoan li hợp, không có gì là lời đường tiếng mật. Tình yêu, tóm lại chỉ là một kiểu nương tựa lẫn nhau..."
Và nhiều khi chỉ cần sống bên cạnh thiên đường là đủ...

Có khi nào em đã bỏ ngỏ mùa đông?

The Road - IVy
12/12/2011.

P/S:
 Trong dòng người hàng ngày ta vẫn đi qua, có người sẽ dừng lại vài phút, đi cùng ta một đoạn ngắn hay cả một hành trình dài, có những người sóng đôi cùng ai đó, có người lại chậm rãi đi bên cạnh cái bóng của mình. Có những vòng xe hối hả về với ngôi nhà nhỏ, có bước chân lang thang không bờ bến, có người tụt lại quá xa, có người quá vội vã, có xa có gần, có cho có nhận, có nước mắt và nụ cười, có dửng dưng rồi mất mát, có động lòng rồi thứ tha. Có yêu rồi thôi không yêu nữa... có đến rồi lại đi. Hóa ra ta cũng chỉ là 1 cánh chim giữa hàng vạn sự sống như thế ngang đời. Hóa ra những yêu thương hay khổ đau, nhớ nhung, luyến tiếc của chỉ là mẫu số chung của tất cả. Nghĩ thế đời lại nhẹ nhõm vô cùng.



December 2, 2011

Những người yên lặng



"Báo chí đưa tin Hà Nội đã vào đông... Sài Gòn cũng làm tôi cuộn mình trong chăn mà hưởng cái lạnh nhẹ nhàng vào mỗi sáng. Cái lạnh mong manh phả vào da mặt trên từng bước đường đi học. Chà, vậy là sắp được mặc áo ấm... Đêm giờ lấp lánh bằng nhiều dải màu xanh đỏ, những cây thông được trang trí chuẩn bị đón Giáng sinh rồi. Nhà thờ CT có lẽ là nơi tôi hay nghĩ đến nhất khi chạm ngõ những ngày cuối của một năm... Ừ thì, chắc phải rủ bạn về vào Noel này, dù chỉ vài giờ.
***
Tạp chí VH&NT thứ 161, xuất bản năm 1997 - năm thứ 25... 
1997, vậy đã 14 năm nó vẫn nằm ở một góc tối trên kệ sách, chưa hề bị bỏ đi... Màu giấy vàng bụi, nét chữ in mảnh, mùi của xưa cũ luôn gây xao động. Không hiểu sao, tôi lại mê mẩn nó chỉ với con số 1997. Lật qua trang nào lại áp lòng bàn tay vào, như một cách lưu giữ không gọi tên. Rồi ngừng lại khi thấy dòng chữ... "Những người yên lặng". Chợt nhận ra... vì sao lại vô tình có sự gặp gỡ này.


Mọi người rủ nhau xuống phòng HN A đang có buổi tổng duyệt cho chương trình buổi tối - concert The color of Music.


Chọn chỗ ngồi có thể quan sát tất cả, tựa cằm trên tay và bắt đầu lắng nghe những giai điệu mà tôi biết mình sẽ chẳng bao giờ có thể ngừng thích nó. Ông chỉ huy người Na Uy có lẽ là một người kiên nhẫn nhất mà mình từng thấy khi cứ phải dợt đi ngừng lại rồi bắt đầu với cái điệp khúc "vì tôi tin tưởng tất cả các bạn"... Các nhạc công của mình thì im lặng lúc đó còn khi nghỉ giải lao thì bàn tán sôi nổi: "chắc sáng nay là gặp gỡ, tối thì tổng duyệt và năm sau... diễn". Đó cũng là một điều làm nên khoảng cách khá lớn giữa ta với người nhưng trong một sớm một chiều làm sao thay đổi được... nhưng may quá, hình như bị la làm ta tỉnh ra mà tập trung hơn nên cái tai nghe cũng đỡ thấy hụt hẫng... ^^
Tôi biết mình chờ đợi điều gì ở buổi hòa nhạc này... chỉ để được nghe điều mà anh sẽ nói với tôi. Mrs. Hòa chơi violin như một ca sĩ... với bản nhạc này, cô tự do nới rộng để đôi tay và cảm xúc tạo nên giai điệu làm mình phải nhắm mắt để lắng nghe. Dàn nhạc chơi theo cảm hứng của cô... Đây là bản duy nhất họ chơi trọn vẹn và tất cả đều hòa hợp đến yên lặng để không gian trở nên tuyệt vời nhất. Có lẽ điều tôi thích nhất là khi được chia sẻ một điều tuyệt vời nào đó với người tôi yêu thương. Dù chỉ là nhìn vào mắt họ và mỉm cười, dù chỉ yên lặng và không nói bất kỳ điều gì, dù chỉ là trong một giây khắc bắt gặp những xúc cảm tương đồng trong suy tưởng. Có khi yên lặng vì trống rỗng  hoặc có quá nhiều điều để bày tỏ... 


Chỗ ngồi đối diện với nơi tôi đã chọn cách đây không lâu, tôi tưởng tượng ra tối nay sẽ như thế nào.... Con người ta lạ lắm... lạ là cứ làm những điều mà mình không muốn. Và hình như tôi cũng chẳng thể nào khác được cái vòng quay ấy. Ngay cả việc giới hạn điều mà mình yêu thích nhất đến giờ là được thả mình trong một không gian mà sự tôn trọng và yêu mến lẫn những điều không thể gọi tên tồn tại... và tôi cứ tưởng chừng mình có thể điều khiển mọi cảm xúc thế nhưng... hóa ra chẳng biết gì cả.


Khoảng thời gian này sẽ kéo dài bao lâu? Lại một câu hỏi làm khó dễ mình. Tôi vẫn cứ có những câu hỏi ngốc nghếch như thế và rồi lại yên lặng vì chẳng thể giải thích được, như một bầu trời phương Bắc mà tôi cứ mong ngóng mãi song đành để nó tự nhiên đi rồi tự nhiên đến. Khi những nốt nhạc cuối cùng vang lên... thế là quá đủ cho một ngày. Đã gần 12h, còn tám tiếng nữa sẽ bắt đầu thật sự. Cái cảm giác lắng nghe rồi viết nguệch ngoạc thế này lại là thói quen cũ khi có một điều gì muốn giấu đi. Sáng nay tôi đã xóa những dòng viết chì trước rồi lại viết đè lên chúng như chỉ để chồng chất thêm những lần ngồi một mình ở đây và khắc ghi.


Dù gì, thời gian vẫn còn ở phía trước cho những điều mà ta chẳng thể giải thích được. Tháng 12 chỉ cần nhớ là phải mặc ấm vì đông rồi. Nhớ đấy."


Những người yên lặng, HN A.
01/12/2011, 12:11 PM.
LV.
***
Khi ngồi type lại những dòng này, tay đang run lẩy bẩy, người thì ê ẩm vì bạn K dụ dỗ đi Rock Climbing. Thì... cũng hay vì có con bạn dễ thương, tự nhiên hai con khùng xuất hiện lúc chiều tà tà rồi cười ha hả vì leo không nổi còn té chỏng vó. Về con nhỏ còn xung hơn nữa chứ, chỉ có mình là tay đỏ đầu nhức chân run T_T được cái tối ngủ thẳng cẳng. Để xem, đợt sau dám leo nữa không :)). Cũng là một ngày đầu tháng đáng để ghi lại. (02/12/2011 - mai đã là ngày cuối tuần:)



November 29, 2011

Góc cửa sổ 2



Hình như ông trời thường thử thách tôi vào những ngày mưa bất chợt thế này. Hai lần viết về Góc cửa sổ ở thư viện đều mưa. Chỉ có điều, màu trời lúc này nhuốm màu nhàu nát của cái áo sơ mi cũ, con đường Trương Định chưa bao giờ rụng lá nhiều như thế khi những bước chân tôi qua. Cái áo khoác dài ngang gối lần đầu tiên được dùng cho việc chạy đua với cơn mưa đổ xuống lòng Sài Gòn hối hả hơn tiếng thở gấp của con người... Thế mà vẫn ướt nhẹp một cách đáng yêu nhất, đang được vắt sau cái ghế. Cái laptop phải cảm ơn cái áo khoác vì sự hi sinh này ^^!. Hình như những cuộc chạy đua bất kể là gì đều đem đến một cảm giác vui kì lạ... như được giải phóng khỏi những rào cản mà chính tôi cũng không thể nào phá vỡ được. Chỉ những lúc như vậy... chỉ những lúc như vậy.

Còn hơn một tiếng mới đến giờ học. Thế là vào đây, chọn cái chỗ quen thuộc đến nhàm chán: Góc cửa sổ có thể vừa nhìn ngắm vẻ nhạt nhòa đến hiền hòa của cảnh vật, có thể mang chút ánh sáng ưu miên của tâm trí. Hôm nay là một ngày của mùa lá đổ. Những chiếc lá vàng vì gió càng rơi vội vã hơn trước mặt, phủ đầy mái nhà bên cạnh. Thế mà đằng xa vẫn là một màu xanh của cây lá... cái màu xanh không mơn mởn hay ngọt ngào vì đã sang đông rồi. Nhưng nó làm cái màu mắt tôi vui hơn. 

Người ta thường bảo tôi quá bướng bỉnh đến cố chấp. Chẳng phải một hai người nói vậy. Kể cả mấy đứa bạn thân cũng cốc đầu tôi chào thua. Nhưng bao giờ cũng vậy, sự im lặng thường là câu trả lời tốt nhất cho những phán đoán đúng sai, cho những nhìn nhận phiến diện hay sự xáo trộn nhất thời. Không phải tất cả... song, tôi luôn là người gom nhặt những nỗi buồn của bạn mình vào một ngăn tủ nào đó và khóa lại. Và hơn một lần, sự cố chấp khi xưa được nhìn nhận là một cánh cửa ngăn cản sự thương tổn của những điều sẽ tới. Nhưng tôi biết, cái giá của điều này là bây giờ, khi đi giữa những cơn mưa bất chợt như hiện tại, tôi vẫn chạy đua với thời gian và dòng người một mình, chọn một chỗ ngồi quen thuộc đến nhàm chán... hay bắt đầu lại thói quen của những ngày ngồi yên lặng nghe giai điệu của thời gian và huyền thoại. Tất cả chưa bao giờ là dễ dàng... 
Tôi biết, mình chờ đợi điều gì cho những mơ ước của một ngày tháng gần. 
Tôi biết, mình vẫn yêu thương và hài lòng với những gì cuộc sống này ban tặng.
Tôi biết, mình nên dừng lại vào một giây khắc như thế này để biết cơn mưa sắp tạnh và bầu trời dần sáng màu sau khung cửa sổ. 

4:50 PM, 29/11/2011
Lê Vy, HT B, NV.

November 23, 2011

Xa Cách



Đến bây giờ tôi vẫn nghĩ về sự xa cách thế này...

Là khi những người tôi yêu thương không sống cùng tôi nữa... Hằng ngày chỉ có thể nghe thấy giọng nói qua những cuộc điện thoại đường dài, thấy cuộc sống của họ hiện hữu qua những bức ảnh và lá thư gửi về nhà...

Là khi tôi biết, hàng ngày mình chỉ có thể tưởng tượng ra từng đường nét trên khuôn mặt họ đã thay đổi thế nào qua từng phút, từng giờ, từng ngày... Là khi tôi biết, mình sẽ chỉ gặp lại họ trong một, hai tháng cho cả khoảng trời hơn 10 năm không gặp...

Là khi tôi biết, tôi vẫn yêu thương họ dù có bất kể rào cản nào về thời gian hay không gian. Chẳng thể nào lý giải nổi cảm giác của mình. Dường như họ chỉ đi đâu đó vài giờ, dù tôi biết là xa lắm. Vì thế yêu thương lại hóa gần. 
*
Ngày tháng 5... tôi trở về nhà khi không biết chỉ còn độ 10 ngày nữa là một người tôi yêu thương sẽ đi xa mãi mãi. Ngày tháng đó chưa bao giờ là một ký ức tròn trịa. Tôi đã từng giá như thời gian ngừng lại nơi khoảnh khắc Người mất trên tay tôi trong một đêm về sáng... chỉ có nước mắt và sự chờ đợi từng giây khắc sự sống vụt mất.

Những ngày sau đó, tôi sống trong một thế giới hư thực, khi biết vị trí của một người trong trái tim mình quan trọng như thế nào. Đó là một khoảng trời bị mất đi mà không gì thay thế được. Tình yêu thương lúc này cũng không phai nhạt đi, nó nguyên vẹn bù đắp vào chính lỗ hổng mà Người để lại trong cuộc sống của tôi... Và giờ, ngay cả giọng nói, ánh mắt và nụ cười... cũng chỉ là dáng hình của ký ức mà tôi biết sẽ không bao giờ được nghe lại, được nhìn thấy một lần nào nữa.

Tôi biết... đó là sự xa cách của hai thế giới nhưng không hiểu vì sao tôi lại nghĩ Người vẫn luôn bên cạnh dõi theo từng bước đi của tôi... từng bước một.
Có một ngày, tôi ngỡ ngàng mình đã đi hết chặng đường 12 năm học. Những người bạn gắn bó với tôi suốt thời cấp sách giờ mỗi đứa một ngả. Qua cái cột mốc 20 lại càng nhiều thứ đổi thay. Tôi gặp lại một người bạn cấp 1 trong tiệm tạp hóa khi cô đang chờ đón đứa con đầu lòng. Tôi nghe tin người bạn cùng tên ngày xưa sắp kết hôn vào năm tới. Tôi tham dự lễ thành hôn của người chị chơi búp bê với tôi từ thuở bé...
Nhiều khi sự xa cách về thời gian làm tôi hụt hẫng với chính mình và người khác. Như những con người đi ngang đời bạn, vào một giây khắc nói với bạn rằng:
- "Trời ơi! Lâu quá rồi. Giờ mày thay đổi nhiều quá đấy. Còn nhớ tao là ai không? gần 10 năm rồi...". 
- "Con có thấy T thay đổi không? Má mong là khi có ai đó để dựa vào cũng sẽ không thay đổi quá nhiều..."
- "Cậu vẫn ổn chứ? Đã dừng chân chưa? Hay vẫn còn "lông bông"...?
- "Ngày đó, cậu với tớ như mèo với chuột. Không thích cậu là đằng khác. Giờ mọi thứ qua rồi..."
- "Khi nào em có ai đó. Hãy nói được chứ?"

Để làm gì chứ? Để nhận ra cái khoảng thời gian đã qua mình làm được và mất đi những gì... để chỉ thấy sự xa cách làm tôi trưởng thành trong suy nghĩ... mỗi người là một thế giới, việc đi bên nhau một đoạn ngắn đã là sự sẻ chia phần nào đó thế giới ấy. Và nhiều khi như thế cũng là quá đủ. Chỉ để nhận ra rời xa vào một khoảng thời gian nào đó không phải là vô tình mà là sự lựa chọn...

Mở ra những lối đi để không phải ràng buộc bất kỳ điều gì. Và nhiều khi chọn khoảng cách để rời bỏ sự ích kỷ của chính mình. 

LV, 9:42pm, 23/11/2011

October 30, 2011

Mùa Lá Đổ



Ngồi chờ RT ở hồ bán nguyệt ngay cổng trường L bước vào, tôi lại mỉm cười. Ngôi trường này không nhiều cây cỏ lắm, mang một màu xám xịt nhưng lộng gió. Như nơi tôi đang ở... Thường thì càng rỗng gió càng thổi mạnh. Và hình như lúc này, tôi đủ những khoảng trống để ngắm nhìn sự xáo trộn mà nó đi qua rồi lấp đầy bằng My confession của Josh Groban.


...Một thói quen trở lại khi cần từ bỏ thói quen nào đó hiện tại. Vì bất cứ nguyên do gì... có thể gọi là thay thế cũng được. Song, cho dù có phủ nhận hay dứt khoát thì suy cho cùng cũng chỉ muốn níu lấy sự bình yên.

Tôi tìm thấy mình trong Moveable Feast vào một giấc trưa trên hội trường B trước giờ vào học. Cái nắng ê ê của Sài Gòn mùa này làm tôi thấy khô khan mà ngột ngạt. Thế nhưng, bầu trời lại xanh lạ kỳ, hai chân duỗi thẳng chạm tường, tôi ngồi dựa hẳn vào ghế và đón lấy những cơn gió hong khô giọt mồ hôi vì hơi nóng phả từ không khí. Thế mà, tôi lại như đi lạc vào cái nơi miên man lành lạnh vì mưa đổ trong những con chữ của cuốn sách. Bắt đầu ghi chép lại rồi mỉm cười vì hình như tôi hiểu... vì sao những câu tản mạn của anh lại như thế.  Rồi... tôi cũng như thế. Chỉ vì không ngăn nổi mình kể chuyện đời sống một cách chân thật và giản dị. Và không thể ngừng ngăn nổi ước muốn được tự do cho dù có bị cầm chân cũng phải được tự do hay nổi loạn trong tâm trí.

Khung cửa sổ trống trải, đủ để thấy một khoảng trời bất tận. Những đợt gió thổi vô tình làm nhòe đôi mắt cay cay vì thiếu ngủ. Thế giới đã thật mờ ảo giờ bỗng nhạt nhòa như một giấc mơ trưa với những mái nhà đầu ngọn gió nghiêng ngả những tán lá chẳng chịt dây điện. Rồi tôi gục lên tay mình khi nào không hay. Chỉ biết đó là một giấc ngủ vài phút nhưng bình yên đến lạ. Bình yên như một khoảng trống đã được lấp đầy. 
...
***

Hôm qua, tiếng lá rơi trước một cơn mưa bất chợt trời chiều làm tôi nao nao lạ lắm.

Cái bâng khuâng khi biết thời gian quá nhanh để hồi tưởng và cất giữ. Như vô vàn bong bóng xà phòng muốn chạm vào cũng chẳng kịp vì đã vỡ rồi.
Cái vô tâm của ông trời và cái bất cần của lòng người thường làm bản thân bối rối trước những cơ hội đã vụt mất. 

Tôi dừng lại vì chợt nhớ một mùa lá đổ của Sài Gòn sắp đến.

Như bao nhiêu con người vẫn đi qua những hàng cây trút lá giao mùa, chỉ cần một tích tắc để hi vọng, vài giây để đánh mất, vài phút để không bao giờ trở lại, vài giờ để chờ đợi và vài năm để đi giữa hai bờ quên - nhớ... Nhưng tôi vẫn muốn được đi qua những mùa lá đổ của nơi này như hàng ngàn con người ấy. 

Tôi nghĩ anh cũng như tôi, cũng có khi bất chợt yên lặng, chỉ để thấy đã quá vô tình với thời gian được sống. Chỉ để thấy cần phải dừng lại và cần được đi bên cạnh một ai khác ngoài cái bóng chao đảo của chính mình.

Có bao giờ, anh nghĩ... sẽ cùng tôi dừng lại một giây khắc chỉ để ngắm nhìn SG mùa lá đổ dù chỉ là một đoạn rất ngắn hay không?


30/10/2011, 2:30 A.M

October 18, 2011

Dã quỳ


 

                                                                     Tặng AP, RT
Em chưa từng thấy rừng dã quỳ
Chen giữa những lối đi. 
Màu của ánh mặt trời rực rỡ,
Mềm ướt sáng rơi mi...
Những cánh hoa vươn mời nắng ngọc.
Sau cơn mưa bất chợt se lòng...
Những cô nàng thơ ngốc!
Hãy cứ vui cười lên nhé!
Giữa bầu trời xanh veo gợn sóng,
Giữa cuộc đời rộng,
Em xin là màu nắng êm.
Ước gì đêm kéo ngày dài thêm!
Như gió vô tình rít dày song thưa...
Ánh sáo rơi huyền hoặc ô cửa.
Em thả trôi những thênh thang tóc mềm.


Em ngại bước đi giữa tiếng đời mộng mị.
Sương Đơn Dương xao xác trời thi.
Chỉ mộc mạc ánh nhìn anh vô ý...
Chao đảo em… một nhành hoa dã quỳ.
Llevzy, 22/11/2010, 5:20pm
P/s: Bài thơ này gần một năm rồi đấy. Nó xuất phát từ chuyến đi của một người bạn với những bức ảnh dã quỳ rất đẹp, làm mình nhớ ĐL kinh khủng. Giờ thì sắp đến mùa dã quỳ nở rồi. Đã hứa là sẽ dành vài ngày để về "ngây ngô quận" mà không biết có cơ hội không nữa. Ai biết chừng, chuyện gì tới sẽ tới. ^^
***
Photos: Apo's
Music: Canon in D thì quá quen thuộc rồi. Nhưng thực sự rất thích bản của Brian Crain. Những con phố, từng góc đường se se lạnh rồi những quán hàng nho nhỏ mà ấm cúng cứ hiện ra. 
Chỉ cần một tách trà nóng, một ly sữa đậu nành trong một góc nhỏ nào đó... chà, một ổ bánh mì xíu mại 10k, miệng thở phì ra khói cũng đủ để thu nhỏ ĐL rồi. 
Chưa kể đến những con đường nhỏ xíu quanh co thường đi vô định nữa, chưa kể đến nơi mình từng sống nửa tháng... chưa kể đến quán cafe mình hay ngồi... chưa kể đến con hồ, những buổi rạng đông và hoàng hôn dần tắt...
Chưa kể đến những bản tình ca hay hát... chưa kể đến cái ba lô vẫn còn để nguyên trạng chờ ngày xách đi... chưa kể đến những bó hoa đi chợ sáng... rồi chục món ăn vừa rẻ vừa ngon vừa nóng hổi... chưa kể đến cái quán net mình hay ngồi sau vài ngày để cập nhật tin tức... ^^ 
Đã từng muốn cùng bạn bè hay ai đó về nơi này chỉ là để cảm nhận hương vị rất riêng của vùng đất gắn bó với... tâm hồn mình. Người ta nói Phố Núi buồn lắm nhưng giờ trong ký ức của mình hiện  lên rất tươi tắn như giai điệu của Canon ^^. Vì nơi đó, mình đã sống rất thật và không tính toán điều gì:).

October 17, 2011

Somwhere in Time


"Đây là một trong số những bản nhạc mà tôi yêu thích - Somewhere in Time. Mới đầu khi nghe giai điệu này từ một người bạn chia sẻ (anh ấy rất thích và đặt lời Việt cho tác phẩm), đơn giản tôi cảm nhận nó nhẹ nhàng và êm ái, rất thích hợp cho thư giãn. Nhưng bạn sẽ thấy độ sâu của cảm xúc rõ ràng và hoàn hảo hơn khi đặt nó trong tổng thể và sự hiểu biết cội nguồn.

Somewhere in Time là bộ phim điện ảnh ra mắt vào năm 1980 với sự góp mặt của diễn viên Christopher Reeve. Bộ phim nói về câu chuyện tình yêu của chàng Richard ngược dòng thời gian, trở về năm 1912 và yêu Elise - cô diễn viên nổi tiếng lúc bấy giờ. Nhưng anh đã trở về hiện tại. Đau khổ. Tuyệt vọng vì không còn cách nào quay ngược quá khứ lần nữa. Cuối cùng, Richard thấy Elise từ một nguồn sáng phát ra từ cửa sổ và họ nắm tay nhau đi về bên kia thế giới.

Somewhere in Time được xếp trong những bộ phim được ưa chuộng khắp mọi nơi, mọi giới và bản nhạc của John Barry(*) đã lay động tâm hồn của những người yêu nhạc.

Tôi không hiểu sao vào những ngày hoàng hôn dần tắt hay giữa đêm là lúc tôi nhìn thấy mình rõ nhất. Khung cửa sổ phòng tôi hướng về những mảng mây hồng phản chiếu ánh mặt trời đang lặn sau một ngày làm việc mệt mỏi. Những lúc đó, tôi nhận ra con đường mình đang đi, cảm xúc của bản thân và một thứ được gọi là Tình yêu...

Tại sao nó làm ta thổn thức, làm ta phải run lên vì thương nhớ, phải nấc lên vì tổn thương, phải dè dặt vì không được đáp lại... và hi sinh vì tiếng gọi của trái tim? 

Có lẽ chỉ một thứ trên đời này có thể thay đổi mọi thứ là tình yêu, là yêu thương và trân trọng. Xem xong Somewhere in Time, tôi lặng người nhìn ra khoảng không và nhắm mắt... Luôn có một người trong hàng triệu người trên thế giới này đợi tôi, và sẽ cùng tôi đi hết quãng đường còn lại của cuộc đời. Và bây giờ là lúc tôi nếm trải khoảng thời gian không có người đó... để biết trân trọng và yêu thương khi có thể.

Somewhere in Time của Maksim không chậm trôi và nặng nề lắm. Đơn giản... không phải một lúc nào đó nữa... mở ra một khoảng không mênh mang, vô tận.
Có thể bắt đầu, níu giữ và hàn gắn. 
Cũng có thể là kết thúc, xa cách và tàn nhẫn. 
Chỉ biết là Maksim làm tôi sống sâu hơn với quãng thời gian còn lại của chính mình."

Trích Woim Radio 9 - Maksim Mrvica - A New World (15/01/2011).

***
*John Barry - nhạc sĩ của phim James Bond - người được xem là một trong những nhà soạn nhạc phim nổi tiếng nhất ở thế hệ mình đã mất ở tuổi 77 vào ngày 30/01/2011.

October 16, 2011

Quen thuộc





3:15 PM, 15/10/2011
Sáng dậy, mở mắt là đã thấy nhức không thể tả. Bắt đầu ngày cuối tuần bằng cái dáng lẩn thẩn, đầu xù tóc rối đi vào phòng tắm, soi mắt thì nhìn thấy quầng thâm đậm hơn những tháng hè ăn ngủ điều độ. Thế là lại trở về cái lối sống thành thị mà mình chẳng thể nào tránh được.

Hình như mình đã khóc trong giấc mơ đêm qua nên sáng nay mắt mới sưng húp thế này. Ngẫm lại hình như đã hai ba lần khóc trong mơ đến nước mắt lăn dài trên gối. Khóc cả trong mơ và đời thật. Cũng chỉ vì cái bài ngày hôm qua đọc và ám ảnh luôn trong lúc ngủ. Nghe đâu đó nói điều này thường ngược lại trong đời thật, chắc sẽ có niềm vui gì sắp tới. Dù có vui hay buồn gì thì bây giờ khác rồi, có cười đùa, hạnh phúc, có than thở hay mệt mỏi hay đuối sức thì cũng biết nó qua rất nhanh, chỉ thật trong một khoảnh khắc rồi ta cũng chẳng thể nhớ nổi nó đã từng vui buồn thế nào ngoài một dáng dấp mờ nhạt. 

Sáng đấu tranh tư tưởng lắm mới bước ra khỏi nhà, leo lên cái xe buýt quen thuộc với mình gần 1 tháng nay, thẳng ra Bến Thành rồi cuốc bộ qua trường. Thế mà, vừa bước vào cổng là các bạn bay ra hớn hở: "Nghỉ rồi về đi cô ơi...". Đời chỉ có những giây phút làm mình ngạc nhiên như thế thôi T_T!!!! (Ở nhà ngủ sướng hơn không!!!) Biết về đâu giờ!!! 4h lại bắt đầu học lại!!! Biết đi đâu giờ...!!! Thế là chui vào cái quán cafe gần trường...

Nghĩ thì cái quán này cũng có duyên với mình, hai lần đều vào và ngồi viết blog. Chắc sẽ trở thành một thứ quen thuộc vào những ngày sau này. Ở đây không được yên tĩnh lắm như những quán cafe mình thường chọn, không có một không gian riêng tư. Người vô ra liên tục. Nhưng khá tự do, mình chọn luôn một cái bàn lớn cho 6 người ngồi. Chả ai nói gì khi giờ trưa đầy khách không có chỗ :"> (ngồi với mình có sao đâu mà chả thấy ai mon men đến nói cho ngồi ké :( ).

Vừa gửi mail xong cái bài mình phải vất vả gần 2 tiếng ngày hôm qua. Chờ phản hồi, chẳng còn gì làm thế là viết blog. Ngồi đây làm mình nhớ về những quán cafe đã từng trở thành quen thuộc rồi xa lạ: Góc cafe trong Hoa Lư, Đen và Trắng, Era, Yên, Hoa, Lãng rồi Retro... Mỗi lần chuyển qua một nơi ở mới lại một lần gắn bó với một quán cafe nào đó, trở thành quá quen thuộc rồi khi dời đi, lại đâm ra như chưa hề tồn tại trong trí nhớ. Cũng đâm ngạc nhiên với ký ức của mình. Có thể gắn bó quá nhiều rồi lại như chưa hề quen biết. Rồi lặp lại cái vòng lẩn quẩn đó cho đến cuối đời. Nghĩ thế tự nhiên thấy nhẹ nhõm khi đối diện với bất kỳ sự quên - nhớ nào.


01:395 AM, 16/10/2011
Vừa học xong chuyên môn, nhận được điện thoại của RT, thế là bay qua Tân Thuận nghe cùng chị. Ngồi cùng chị xem những tiết mục chào đón tân sinh viên, nhớ cái thời của cách đây 2 năm, cũng ngồi như thế và bình luận.
- "Đây mới là em nè."
- "Sao RT?"
- " Cái cách im lặng ngồi nhìn và nghe thế này. Năm trước em là ai khác, chứ không phải là em như lúc này..."
- "..." Và hình như tôi thích tôi của lúc này.


Cũng chẳng ngờ là mình đã đi qua một quãng thời gian dài thế để quyết định mình muốn gì và đi theo nó. Đã từng và chắc sẽ còn nhiều lắm những ngu ngốc và dại khờ, trượt dài rồi gượng dậy đứng lên. Thế nhưng, cảm giác bây giờ, như chỉ mới là bước chân đầu tiên. Có nhiều con đường sẽ đưa ta đến đích nhanh chóng. Có những con đường sẽ dẫn ta về điểm xuất phát... nhưng ở một ngã rẻ khác, và bắt ta phải hít thật sâu và mở to mắt mà bước đi tránh những sai lầm...


Tôi khá duy tâm, hay tìm ra những qui luật nào đó trong đời sống của mình. Khái quát nó và cho đó là số phận hay đã là một sự sắp đặt sẵn. Kể cả với những con người xung quanh tôi. Mấy ngày nay, những câu chuyện cứ tiếp diễn như những năm về trước, chị tự hỏi sao trở lại và làm rối tung hết mọi thứ. Tôi lại nghĩ, hay là vì ta mắc nợ nên phải trả, trả cho xong rồi mọi thứ sẽ qua đi. Cứ xem như đó là một cách để tôi luyện trái tim mình thêm cứng cỏi và an nhiên.


Cứ mỗi lần tôi bắt đầu lo âu với hoàn cảnh và chính bản thân mình, thì câu nói mà Người thường hay nói lại vang lên: Tất cả đều là sự sắp xếp hợp lý nhất. Nếu ai đó xuất hiện trong cuộc đời của bạn, bắt đầu - kết thúc hay trở lại rồi ra đi... hẳn họ đã được giao một trọng trách phải đưa cho ta một điều gì đó để suy ngẫm và soi lại mình...


Tôi cứ nghĩ cơn bệnh của mình đã qua rồi, thế mà hôm nay, nó được ẩn dưới cái vẻ bình thường đến mình cũng chẳng nhận ra. Để rồi, chỉ cần một giây khắc, cơn đau làm tôi co thắt và biết... mình cần phải nghỉ ngơi và cần được người khác chăm sóc.


-"Sao không gọi chị sớm hơn..."


Mấy ngày trước, trên chuyến xe buýt cuối cùng trong ngày về nhà, tôi nhìn mông lung ra đường mà chẳng ngờ đã qua nhà rất xa rồi... Hôm đó là một ngày tệ lắm. Tệ đến nỗi tôi đã khóc trên đường đi bộ ngược trở lại. Chẳng phải khóc vì quá mệt, quãng đường đôi chân tôi vẫn có thể bước đi... thế nhưng, nước mắt vẫn rơi vì những "giá như" mà trước đây cô H cấm tôi không được nhắc đến hai từ đó... G nói là sao tôi không gọi điện cho chị đón, sao không gọi điện cho G hay ai đó để vừa nói chuyện vừa về cho đỡ sợ không?!. Tôi nói "Không...vì...". "Cậu lại không à?". Tôi chợt nhận ra mình đang nói dối chính mình...


G làm tôi nghĩ đến câu hỏi suốt đêm hôm đó, sao lại không nói với chị sớm hơn mà cứ tự mình lo thế, sao lại không níu kéo hay kèo nài một tí, sao lại không gọi điện trong khi nỗi sợ cũng đâu kém gì cái vắng vẻ xung quanh. Chắc là do đã quá quen thuộc với sự chịu đựng... Chắc là do sợ mình là gánh nặng của người khác... Chắc là do đã quá quen thuộc với cách nghĩ hãy tự đứng lên... Có lẽ từ giờ, mình phải học lại cách sẻ chia.




Chắc giờ này chị vẫn còn thao thức... tôi thì vừa làm xong sp thứ hai. Tin nhắn cuối chị gửi tôi trong ngày mà tôi nói với chị sẽ ghi lại:


Hãy để tự nhiên. Như mặt trời mọc đằng đông. Như gà tự gáy khi trời sáng. Không gượng gạo, vội vã để thỏa mãn một chút gì trong chốc lát. Điều gì mau tới sẽ chóng tàn. Hãy tập an nhiên và mở lòng để đón mọi thứ ngay kể đó là hạnh phúc hay dở dang. Trọn vẹn hay nửa vời... Tất cả sẽ đến hoặc không đến... Chỉ vậy.

"Từ những cơn mơ thủ thỉ... như tiếng gọi của miền xa nào đã vãng..."
(Anh từng ghi trong blog mình đó là câu thơ tôi viết... thế mà tôi lại quên đi sự tồn tại của nó như một thói quen rồi bỗng chốc biến mất.)
Ta vẫn thường sợ những thứ thành ra quá quen thuộc vì rồi sẽ khó có thể từ bỏ hay quên đi. Thế nhưng, quen hay không quen cũng chỉ là ảo ảnh trước thời gian.

Photo: Ali's Blog
Music: Brewing of Love - ba ngày nay em chỉ nghe đi nghe lại bản nhạc này :). Tặng  các chị >:D<

October 13, 2011

Góc cửa sổ




Đang ngồi trước một góc trong thư viện, trước mặt là khung cửa sổ bằng gỗ với nét uốn lượn của những cây Cello. Màu nâu vàng của rèm cửa không ngờ lại hợp với cái bàn hình bán nguyệt một cách kỳ lạ. Như không gian trong những cuốn tiểu thuyết của Jane Austen, kiêu kỳ nhưng không xa cách.

Bây giờ, tự nhiên tôi nghĩ tới bức ảnh anh nói ngày hôm kia. Người ta có thể ngồi ngắm nhìn hàng giờ một khung cửa chì vì nó quá đẹp, hay thật ra chẳng có chút nghệ thuật nào ngoài cái cảm giác mình gán ghép cho là hợp thời và hợp tình.

- "MƯA" - thầy quản lý thư viện nói vang.
- Anh làm gì mà thất thanh dữ vậy - Cô thủ thư hỏi.
- Dạo này nhiều mệt mỏi nên lâu lâu cần được la sảng khoái thế.

Tôi lại nghĩ khác. Cái tiếng "Mưa" của thầy đánh thức cái không gian im ắng ở đây, để rồi mọi người chợt nhận ra là cơn mưa sáng làm mát hẳn cái không gian khô khốc này. Ai cũng dãn cái khuôn mặt đờ đẫn. Tôi bật mở Oh my love của John Lennon, nhỏ thôi, nhưng làm anh kế bên nhẩm theo giai điệu của nó. Âm nhạc có sức lan tỏa lắm. Thế là, sau khi bài hát kết thúc. Cô thủ thư mở folder nhạc toàn những bản hòa tấu khá hay. Thế là, thư viện vào cái giờ tầm trưa này, lại như một quán cafe với những góc riêng nhưng chung một giai điệu êm ái. Mưa cũng làm người ta yêu đời hơn.

Ngày nhỏ tôi đã từng ước mình sẽ có một góc học tập dễ thương như vậy. Những hàng lá phượng trước mặt đánh rơi từng giọt mưa nấn ná ở lại. Mái ngói nhà bên rêu bám đầy vẻ ẩm ướt của bùn đất. Một màu xanh sáng trong sau cơn mưa gột rửa. Tôi lại dễ dàng ngơ ngẩn vì những điều đơn giản thế.

Mọi thứ dễ đến và dễ đi. Ông Trời đã cho thấy thế còn gì. Như những cơn mưa trắng trời rồi bất chợt tạnh thế. Có những điều hàng chục năm mới thực hiện được, có những điều chỉ đến trong một khoảnh khác rồi biến mất như chưa hề tồn tại hoặc có khi chẳng bao giờ hiện hữu. Vậy thì có thể đoán trước được điều gì ngoài mặc nhiên cứ để nó đến rồi đi...

Lại một cơn mưa sáng nữa, hôm nay tự nhiên lại đem theo thêm một cái áo khoác, tối chắc sẽ cần đến. Ngày thường an lành sau khi cơn giông qua.

13/10/2011, 10:15

Lê Vy