Entry này tôi định viết cách đây 2 ngày và định chia sẻ nó với the road và aT... tôi cũng không biết tại sao muốn kể với những người bạn trai tôi khá quý những suy nghĩ này...Tối đó có lẽ là ngày đầu tiên tôi ngủ sớm sau mấy tháng thức khuya triền miên. 9p.m đã lên giường đánh một giấc ngon lành. Và chưa đầy 2 tiếng sau... những âm thanh ám ảnh tôi cả đêm cất lên...
Tôi đang sống trong căn phòng vừa đủ cho 3 người ở, khá thoải mái, rộng rãi. Căn nhà này của một bà chủ bán tạp hóa, cho sinh viên; gia đình nhỏ; người đi làm thuê trọ ở cái thành phố đắt đỏ này. May mắn, nhờ Maggie giới thiệu, tôi tìm được một nơi ở như thế. Trong không gian 3 lầu, có tất thảy 5 phòng riêng biệt cho khoảng 15 cuộc đời sống và kiếm ăn ở đây. Và cuộc sống cũng nhạt như cái lạnh trên nền gạch mỗi sáng sớm thức dậy. Ai biết người nấy hoặc có khi chúng tôi quá khác biệt nên luôn có một khoảng cách nhất định.
Đối diện phòng tôi là một gia đình nhỏ thuê ở đây đã khá lâu trước khi chị em tôi chuyển đến: cặp vợ chồng và 2 đứa con gái - bé Trinh 12 tuổi và bé Xu 6 tuổi. Có lẽ tôi không nên nói chuyện nhà người khác như thế này... Nhưng dù gì, họ cũng sắp chuyển đi trong tháng tới. Và chắc bạn sẽ tìm được một gia đình như thế ở khắp mọi nơi: 2 bé gái tóc dài, gầy gò với một người cha bụng phệ, người mẹ trắng trẻo và sắc sảo.
Đêm đó, trong giấc mơ loạng choạng... tôi nghe tiếng đóng cửa rất mạnh... RẦM... và bắt đầu một tràn tiếng chửi hơn cả Chí Phèo (mà tôi không chắc Chí như người đàn ông này bởi tôi nghĩ Chí lương thiện từ tâm...và có khi anh Chí nghe còn phát hoảng!): ĐM, CC, CL,.. Tôi không thể bắt lỗ tai mình phải giả điếc như không nghe... Cho dù tôi có đeo headphone vặn maximum nhưng ông ta vẫn cố thét lên như thể muốn đánh thức cả xóm dậy giữa đêm khuya. Và tôi quyết mình sẽ nghe hết tràn chửi của ông ta... Chưa hết ba từ là một từ theo tôi là dơ bẩn...
- ĐM, mày là CC... (n lần)
- Cha mẹ tao còn chưa dám đối xử, trèo lên đầu lên cổ tao như mày, vậy mà mày dám, đồ CL, mày là đồ chó, đồ dốt nát, đồ đáng chết...
- Tao trả hết tình nghĩa 12 năm với mày... mày chạy đi đâu, mày đi thì cút luôn đi, đừng có quay về, về đây thì biết tay tao, đồ CC, đồ hổn láo, đồ CĐ...ĐM...
Đó chỉ là màn khởi đầu... tôi cứ nghĩ hắn đang chửi vợ mình, thế nhưng... hắn "dành tặng những lời hắn nghĩ là có tính giáo dục ấy" cho bé Trinh và bé Xu... Màn chửi dài tầm mươi phút kèm theo tiếng khóc của tụi nhỏ, sự im lặng của người vợ. Bé Trinh hình như đã chạy ra khỏi nhà...
Màn hai, bắt đầu khi tiếng chân thình thịch của người đàn ông này bước xuống lầu... Tiếng dao đập vào sàn bếp, tiếng vỡ của chén bát nếu tôi không nhầm... Và hắn tiếp:
-ĐM, mày trả hết nghĩa tình đây, tao đánh mày 3 cái rồi mày trả hết đây... cút khỏi đây... tao nhịn nhục lắm rồi... đồ...
Những tiếng thét vang lên... như mạch máu vỡ lúc những trái bom rơi xuống và nổ tung mọi thứ...
<Gọi 113 đi N... sợ có án mạng quá>
<Không! đừng ra đừng gọi>
<Tụi dân phòng hay đi quanh khu vực này, nó sẽ can thiệp khi có chuyện...>
Chị em tôi hoảng loạn, rà lại khóa cửa, và lắng tai nghe cho dù... biết sau này, sẽ ám ảnh dài...
- Mày khóc cái gì, la cái gì, đổ có tí máu mà sợ cái gì... ĐM, mày là đồ chó...
-CON LẠY BA... BA THƯƠNG TỤI CON ĐI!
-BA THƯƠNG TỤI CON ĐI BA...
-BA ƠI... CON LẠY BA... CON LẠY BA...
Tôi không biết làm gì... ngoài nén tiếng nấc và ôm ngực mình. Nghe như chính tôi đang bị đánh bởi chính người đàn ông đáng sợ này!
-Tụi mày quỳ xuống làm gì! Xu đứng lên, đi con.
-Mang dép vô, nhanh lên!!!
-CON lạy BA, đừng làm thế nữa.BA Thương Tụi Con đi!!!!!!!!!!!
-ĐM tụi bay, đi thì đừng về nữa... ĐC...
Và tiếng của tụi nhỏ tắt hẳn, tiếng dép lết trên nền đất ướt tôi vẫn có thể nghe thấy và tiếng chửi ghê rợn của ông ta vẫn còn vẳng theo... như chưa đủ cường độ, như chưa đủ hả hê và đầy đọa!
Một lúc sau, có vài tiếng nói phía dưới lầu... quá nhỏ để có thể nghe... quá mệt để có thể nhớ... Lúc đó, đã qua ngày mới được một tiếng...
***
Tôi không ngủ được nữa. Hình như chúng tôi đều vậy...
Tôi thao thức hoài chỉ với những lời từ hơn một giờ trước vọng lại, tiếng khóc của Xu, tiếng hét của Trinh, tiếng... con lạy ba... và trăm lần những lời ông ta văng tục lên đầu lên cổ con mình, vợ mình.
Tôi chưa bao giờ phải sử dụng từ "con lạy ba" với bố mình.
Tôi chưa bao giờ phải quỳ xuống xin ông đừng đánh mẹ tôi, chị tôi.
Tôi chưa bao giờ phải ăn một cái tát nào, một nhát tứa máu nào từ ông.
Tôi chưa hề bỏ nhà chạy ra giữa đêm khuya trong một con hẻm đầy nguy hiểm rình rập...
Tôi chưa hề nghĩ mình sẽ viết một entry về bố tôi trên blog.
Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ chia sẻ với bạn mình về bố của tôi là người thế nào.
Tôi đã từng luôn ao ước ông tâm lý như mẹ tôi, gần gũi tôi theo cách nghiêm nghị và điềm tĩnh của những ông bố trên tivi hay như cách những đứa bạn luôn khoe về ba nó...
Tôi đã luôn hi vọng ông sẽ phải như thế này thế kia, đừng làm khổ mẹ vì những lời đinh tai nhức óc hay nạt nộ của ông.
Tôi đã từng kỳ vọng vào thời gian... khi tôi lớn lên ông sẽ khác... sẽ bớt đi tính "già hàm", sẽ thay đổi được cái bộc trực đến thô thiển của ông...
Tôi đã từng sợ... một ngày khi tôi đưa người yêu về ra mắt gia đình... tôi sẽ chỉ để anh gặp mẹ mình, và sợ anh sẽ bỏ chạy khi gặp bố tôi...
Tôi đã từng hỏi mẹ... tại sao mẹ lại lấy một người khác mẹ hoàn toàn như thế... sao mẹ lại lấy bố... (bạn có bao giờ hỏi mẹ/bố mình như thế chưa?)
Tôi đã từng... giấu bố mình trong nỗi sợ của thực tế... Dù tôi biết, tôi rất thương ông...
Tôi thương cái vẻ hiền lành đôi lúc đến nhẹ dạ của ông.Tôi thương cái cách ông sống trong sạch.
Tôi nhớ khi tôi còn nhỏ, ông chở tôi đi Sài Gòn trên chiếc môtô và ngủ quên trên đường về nhà.
Tôi thương cái cách tôi không ôm vòng tay qua nổi bụng bố cho đến khi nó vừa khít tay tôi khi lớn lên...
Tôi thương ông khi ông ít rượu chè, không cờ bạc, không hút thuốc vì mẹ tôi.
Tôi biết ông yêu tôi, thương tôi khi mỗi lần về nhà, dù đã trễ làm ông vẫn chạy đi mua một tô bún, một dĩa cơm tấm cho bữa ăn sáng khi tôi vẫn còn ngủ say, sau đó bắt xe buýt đi làm. Tôi biết ông hãnh diện về tôi với gia đình nội thế nào...
Tôi biết ông thương mẹ tôi khi đến bây giờ, ông vẫn xem mẹ là người phụ nữ duy nhất của đời mình...
Tôi biết, tôi cần ông trong cuộc đời này... Cho dù, tôi muốn ông hiểu và tinh tế hơn với con gái, tôi muốn ông sẽ được như tôi mong muốn. Tôi muốn mẹ sẽ có thể đi tiệc với ông mà về không phải hậm hực vì ông hay cãi vặt...
Nhưng, tất cả... tôi biết khi mình lớn lên, ông đã vì tôi mà thay đổi rất nhiều. Và tôi biết ông là người bố tuyệt vời của tôi trong cuộc đời này... Qua cái đêm kinh hoàng vừa rồi, tôi hiểu mình nên nói lời yêu thương nhiều hơn với ông...
Thực tế, tôi không đổ lỗi hết cho người đàn ông trên, bởi vợ ông ta hằng ngày có lúc cũng chửi bé Trinh, bé Xu như thế... Có lần, dắt xe ra cửa, tôi thấy Xu ngồi trước hiên nhà, tay cầm cái điện thoại, lẩm nhẩm bài hát "Vì sao đôi chân em cứ bước nhìn anh thật mãi xa... Vì sao không ôm lấy..." khi Xu chỉ vừa 6 tuổi...
Có lần, tôi hỏi Trinh, "em có đôi chân rất đẹp sao không xin mẹ đi học múa xem" - "Mẹ không cho..."
Tháng tới, nhà họ sẽ chuyển đi... Chính cha mẹ đã hằn những vết sẹo lên tuổi thơ và tương lai của con cái họ. Và đó là thực tế cuộc sống, thực tế gia đình được xây dựng trên nền tảng văn hóa không vững chắc.
Trên hết, qua entry dài thế này, tôi chỉ mong chia sẻ với những người bạn của mình. Rồi sẽ đến lúc chúng ta xây nên gia đình của mỗi người, tôi chỉ hi vọng chúng ta không bao giờ đi trên con đường gây ra nhiều tổn thương như thế.
Cám ơn bạn đã đọc entry này. Cầu chúc hạnh phúc sẽ đến với chúng ta.