Nếu ví đời người như đời cây, tôi muốn dành tặng cho rừng cao su gần nhà tôi, có được vinh hạnh làm phép so sánh ấy… Tết năm lớp 9, cô Lộc dạy văn đưa tôi về miền ký ức thưở nhỏ, nơi lần đầu tiên cô vào Nam, nước mắt rơi nghiêng vì gió lùa và vì những hàng cao su xanh mượt nối tiếp nhau. Về nhà, nhìn sang hàng cây thay lá khẳng khiu, những chiếc lá ố màu như đôi mắt nhuồm buồn đã khép, trút hơi thở của một kiếp nhẹ tênh. Tôi đang ngắm nhìn vẻ đẹp đã làm một tâm hồn nhạy cảm bật khóc. Rừng cao su cạnh nhà đã trở thành người bạn bất đắc dĩ của tôi. Thật lạ, chỉ lắng nghe và đáp trả bằng những tiếng rì rào bí ẩn.
Thời gian cứ thay lá thay cả hình hài tâm can con người. Tôi của ngày xưa và bạn của thuở nhỏ giờ chắc cũng đã khác. Chỉ còn giữ nguyên vẹn 1 thói quen, tôi vẫn nhìn bạn vào đúng chiều 30 tết, như một cách chiêm nghiệm cái khắc nghiệt của thời gian đã chôn sâu gốc rễ của bạn và tôi. Cái lạnh của ngày tháng này, trước tết thường làm cho người ta thấy “đói”. Bạn chắc cũng đang cần lắm những cơn mưa và một chút ấm nắng cho mùa trổ mầm non. Còn con người “đói” hơi ấm và sự bù đắp. Người ta cần đến sự bù đắp và xoa dịu nhất vào cái thời khắc trút bỏ những vai diễn của đời thường, sau 1 năm nhiều thương tổn và mất mát, đau có, vui buồn có.
- Bạn nghiêng mình ru tôi trong những giai điệu ấu thơ: Bạn có đang cần hơi ấm không?
- Có, rất cần…
- Hãy nhìn đi, theo hướng tôi nào…
Căn nhà sáng một màu vàng của nền gạch. Mẹ đang xếp bánh mứt vào khay, bố chà sân, tưới nước những chậu hồng và cúc mâm xôi với cái dáng cúi cúi mái đầu xoăn của tuổi già, chị đang xếp quần áo và trên tay tôi cầm cái giẻ lau nhà. Bộ quần áo đang mặc hình như nhem nhuốc đến bật cười.
- Như vậy, có đủ hơi ấm để bù đắp và xoa dịu không?
- - Còn bạn thì sao?
- - Những chiếc lá trút xuống đã gửi gắm niềm hi vọng cho những mầm non đang hiện hữu. Chỉ cần như vậy.
Tôi ngơ ngẩn, cái “đói” của tâm hồn có thể tự chữa lành và đầy lên. Có thể từ sự bù đắp của những con người nhiều thế hệ, hoặc có thể từ chính trái tim nóng giữa cái lạnh mê man của đêm 30.
1:38 PM, 27/01/2011
10:46 PM, 19/01/2012...
Thế là sắp hết một năm... Tôi chưa bao giờ dám điểm lại những gì đã qua. Chỉ biết hôm nay và ngày mai. Chắc có lẽ vì đâu đó tôi không muốn nhìn lại những giây phút yếu lòng của mình. Cũng phải, người ta thường sợ cảm giác vấp ngã rồi đứng lên lần nữa. Tôi không nằm ngoài sự né tránh ấy.
Dạo này hàng cao su trải dài tít tắp trên con đường về nhà, ngả một màu đỏ năm tháng quyện vào cái khô khốc của gió đất bám đầy cây lá. Tôi lại nhớ đến cái ngày cậu chở tôi qua con đường đất tán cây chụm vào nhau rũ xuống xanh mát mà tôi phải thốt lên vì nó quá đẹp. Nếu giờ này giữa những cành khẳng khiu vì gió trút, được đứng giữa nơi ấy một lần nữa, chắc mình sẽ nói với cậu là hãy cho mình một khoảng thời gian yên lặng đủ để ghi nhớ và lãng quên.
Thời gian thật kỳ lạ hay vì tôi quá tham lam và phức tạp. Đôi khi tôi ước gì thời gian ngừng trôi. Đôi khi lại muốn hãy qua nhanh lên. Và rồi, hãy trở về dù chỉ một lần... Và ngay lúc này, thật nực cười vì... mình lại tước cả ba điều ấy cùng lúc.
Có những quãng thời gian tôi sống quá hờ hững... bây giờ đã quá muộn màng để trao những yêu thương.
Có những ngày tháng chỉ lo tìm kiếm những gì xa xôi, những tình cảm mông lung mà quên mất điều ấy ở rất gần...
Có lúc lại hối thúc mình hãy vùi đầu và lặng im chờ đợi thời gian sắp đến và câu trả lời sẽ rõ ràng...
Lại có khi, giá như... đừng quá che giấu những cảm xúc của mình để rồi nuối tiếc và hối hận.
Có những quãng thời gian tôi sống quá hờ hững... bây giờ đã quá muộn màng để trao những yêu thương.
Có những ngày tháng chỉ lo tìm kiếm những gì xa xôi, những tình cảm mông lung mà quên mất điều ấy ở rất gần...
Có lúc lại hối thúc mình hãy vùi đầu và lặng im chờ đợi thời gian sắp đến và câu trả lời sẽ rõ ràng...
Lại có khi, giá như... đừng quá che giấu những cảm xúc của mình để rồi nuối tiếc và hối hận.
Dù biết là... chẳng thể nào xảy ra.
Tháng ngày này, nếu có thể đong đếm... chắc đủ nước mắt cho cả năm dài. Lúc tôi cần một hơi ấm bên cạnh mình là khi giữa tiếng người nói đẩy đưa, ánh đèn hắt bóng đêm méo mó dòng xe xuôi ngược, chưa bao giờ, tôi cần hơn như thế để sẻ chia nỗi đau đang quấn lấy mình.
Lúc tôi biết mình quá mỏng manh là khi phải nói: "hi vọng mọi thứ sẽ qua", cho dù tôi biết là khó lắm để đối diện với quá khứ và hiện tại.
Lúc tôi biết mình còn yêu thương nhiều lắm, là khi vẫn phải truyền nghị lực và niềm tin cho người khác dù bản thân đã muốn quỵ ngã.
"Tình yêu như thủy ngân. Để yên nó trong lòng bàn tay sẽ giữ được. Nắm chặt lấy sẽ rơi mất." Nhưng với tôi, tôi lại quên mất mình đã sở hữu nó trong bàn tay mình.
Tháng ngày này, nếu có thể đong đếm... chắc đủ nước mắt cho cả năm dài. Lúc tôi cần một hơi ấm bên cạnh mình là khi giữa tiếng người nói đẩy đưa, ánh đèn hắt bóng đêm méo mó dòng xe xuôi ngược, chưa bao giờ, tôi cần hơn như thế để sẻ chia nỗi đau đang quấn lấy mình.
Lúc tôi biết mình quá mỏng manh là khi phải nói: "hi vọng mọi thứ sẽ qua", cho dù tôi biết là khó lắm để đối diện với quá khứ và hiện tại.
Lúc tôi biết mình còn yêu thương nhiều lắm, là khi vẫn phải truyền nghị lực và niềm tin cho người khác dù bản thân đã muốn quỵ ngã.
"Tình yêu như thủy ngân. Để yên nó trong lòng bàn tay sẽ giữ được. Nắm chặt lấy sẽ rơi mất." Nhưng với tôi, tôi lại quên mất mình đã sở hữu nó trong bàn tay mình.

No comments:
Post a Comment