September 28, 2011

Bình Minh Mưa



Vào những năm trung học, đến bất cứ hiệu sách nào, tôi đều dừng lại ở kệ Văn học và ngấu nghiến tất cả sách lý luận nào được tìm thấy. Như một thói quen, như một niềm đam mê lạ lùng. Đó là thứ tình yêu được thử thách qua nước mắt, hạnh phúc và ngờ vực. Giai đoạn ấy là những ngày tháng tôi không thể nào quên đi, dù có cố gắng... thay thế hay vứt bỏ...

Tôi về nhà khi lớp chuyên buổi chiều kết thúc. Leo lên xe buýt, dừng lại ở Trảng Bom vào tầm 7h tối, một mình đứng ở trạm xe trong cái đêm tôi có thể bị nuốt chửng bất kỳ lúc nào - đón chuyến xe thứ hai để về tới nhà. Hơn  8 giờ, đặt chân xuống sân... đứng trước cái cổng xanh quen thuộc, tôi đánh rơi giỏ xách, áp lòng bàn tay lên mặt và bật khóc... Đã bao nhiêu lần như thế trong suốt 3 năm... được trở về... được ăn cơm mẹ nấu khi nhà nhà đã đi ngủ, và bắt đầu ngày mới trên chuyến xe sớm để kịp tiết học lúc 7h. Và thế là, đã bao lần tôi ngồi cạnh những con người "không tên", đón bình minh cùng họ trên những chuyến xe xa lạ... Cuốn sách tôi thường đem theo lúc đó, là "Bình Minh Mưa" của nhà văn Paustovski.

Sáng nay, không hiểu sao, tôi lại cảm nhận được mình đang sống như trước đây. Hít căng đầy lồng ngực hương vị của một ngày mưa sớm. Cái lành lạnh, âm ẩm hòa quyện vào mùi đất nồng nàn. Bình minh mưa thường làm tôi phải chậm lại, rất chậm... để hít thở và run rẩy trước vách ngăn của ký ức. 

Dạo này, tôi sống quá nhanh, dù đã cố gắng điều chỉnh và xoa dịu những đối cực. Song chúng vẫn không đình chiến cho đến sáng nay... Chúng chịu dừng lại để cùng tôi ngắm cơn mưa sáng trong những bước đi. Hoàn toàn im lặng và thấu hiểu. Hôm nay, chúng mới thương tôi, và thương những gì tôi đã cố gắng xây đắp. Con đường Trương Định ẩm ướt những tán cây đánh rơi hạt mưa trên mái đầu. Mùi bắp luộc xông lên bên kia đường, nhiều chiếc xe dừng lại, mỉm cười hít hà và chọn cho mình một bữa sáng ấm nóng. Những ông bà lão đang tập dưỡng sinh như bước ngang qua những bờ vực vô hình. Nhiều khi, con người ta chỉ cần như thế và quên đi bản thân mình...

Bình Minh Mưa, 28/09/2011.

Lê Vy

September 25, 2011

All love can be - A beautiful mind





Nếu so sánh giữa nhạc phim Avatar và A Beautiful Mind của James Horner, tôi luôn muốn dành tặng vị trí mở đầu cho Một tâm hồn đẹp.
Trong bộ phim A Beautiful Mind 135 phút của đạo diễn John Horward, đã khắc họa thành công cuộc đời của nhà thiên tài toán học John Nash do diễn viên Russell Crowe đóng vai Nash, Jennifer Connelly vai Alicia. Có thể nói để khắc họa được 1 con người kỳ lạ và lập dị với điệu bộ ngờ nghệch, lúc nghiêm túc lúc đáng sợ, lúc lại thể hiện một tâm hồn yếu đuối, cô độc như Nash, Russell Crowe đã thành công.

Khi xem bộ phim, khi Nash cầm tay Alicia chỉ lên bầu trời nói cô hãy tìm lấy một hình nào đó, cô muốn hình một cây dù, và Nash đã vẽ được bằng những ngôi sao cho cô hay lúc họ trao nụ hôn đầu tiên, hay khi bệnh tình trầm trọng đến nổi anh xém giết chết đứa con của mình, nói Alicia hãy bỏ đi, cô không còn an toàn khi ở bên anh… Thì đoạn nhạc trong The Prize of one’s life mà các bạn đang nghe vang lên. Tất cả cảm xúc đều được nén lại, rất chặt, bệnh tật không còn quan trọng với một người nhận ra mình bị điên và giờ cô độc trong một căn phòng mà người phụ nữ mình yêu thương nhất bỏ đi. Tôi không nghĩ một điều gì khác sẽ đau đớn hơn tình cảnh lúc đó...

Nhưng khi Alicia quay lại, và nói với Nash rằng: Rosen nói với em là hãy gọi cho ông ấy khi anh định giết em hay làm một điều gì tương tự như thế.
Nụ cười của Nash buồn và chấp nhận. Cô nói anh có biết điều gì là thật không? 

Cô đưa tay lên ôm lấy khuôn mặt Nash (Điều này là thật).
Cô cầm tay anh đưa lên gò má thất thần của mình (Đây là thật) và trái tim cô là thật. 

Thứ có thể giúp anh thoát khỏi cơn mơ của mình không phải là ở lý trí mà là ở trái tim, là tình yêu và cô cần tin rằng điều gì đó phi thường sẽ xảy ra...

Và dáng đi thất thểu, với cái dù trong tay, mái tóc không nếp của Nash hiện hữu lại ở Princeton với sự giúp đỡ của bạn bè. Anh đang làm lại cuộc đời của mình.
Kaleidoscope of Math lại vang lên khi trên tấm bảng, trên cửa sổ là sự biến hóa của những con số, phép tính, là lúc ông căng thẳng nhìn thấy những ảo giác của mình, con người mình tưởng tượng ra, ngăn chúng lại và xóa hết các phép tính. Lúc ông đạp xe quanh trường thành biểu tượng vô cùng, miệng lẩm nhẩm và tay viết vào không trung những tính toán như thời trẻ người ta thấy John thường đi qua hành lang ký túc xá, huýt sáo bài "Little Fugue" của Bach, và đi xe đạp thành hình số 8 hoặc một biểu tượng vô tận gì đó trong sân của khu nhà Fine, biến thành bóng ma của Princeton. Và âm nhạc của James hòa quyện vào từng phân cảnh.
Nash đã sống với những ảo giác trong suốt cuộc đời, ông không uống thuốc hay trở lại bệnh viện, Nash chấp nhận sống chung với nỗi đau khổ, kiềm chế nó. Cái cách đơn giản ông hỏi sinh viên về một người xa lạ xem đó có phải là ảo giác của mình không, chi duy nhất điều đó cũng đủ làm sống dậy một ý chí kiên cường. Một người điên không bao giờ nhận mình điên, nhưng ông ấy tự biết điều đó tồn tại...

Nhân vật John Nash nói trong buổi lễ nhận giải Nobel:
Tôi đã luôn tin vào những con số, trong những phương trình và logic dẫn tới lẽ phải, nhưng sau cả một đời tôi tự hỏi, cái gì là logic thật sự, ai quyết định lẽ phải. Câu hỏi của tôi đã đưa tôi vào một trạng thái, một trạng thái siêu vật lý, đó là ảo giác và trở lại tôi đã có được sự khám phá quan trọng nhất trong sự nghiệp của mình. Khám phá quan trọng nhất trong cuộc đời của mình, trong phương trình kỳ diệu của tình yêu, bất kỳ lý do logic nào đều có thể được tìm thấy. Tối nay anh đến đây chỉ vì em, em là lý do để tôi tồn tại, là lẽ phải của cuộc đời tôi
Nash rút chiếc khăn mùi xoa lần hẹn đầu tiên bà tặng ông giữa những vì sao. Và All love can be của James Horner đã thể hiện được tất cả những điều đó.



I will watch you in the darkness
Show you love will see you through
When the bad dreams wake you crying
I'll show you all love can do
All love can do

I will watch by the night
Hold you in my arms
Give you dreams where no one will be
I will watch through the dark
Till the morning comes

For the lights will take you
Through the night to see
All love, showing us all love can be

I will guard you with my bright wings
Stay till your heart learns to see
All love can be



P/S: Không biết đây là entry giới thiệu phim hay ca khúc nữa ^^. All love can be là bài hát đầu tiên mình ghi lại lời trong cuốn sổ nhạc. Đã từng định làm một radio về James Horner và những tình khúc của ông, nhưng phải ngừng lại vì nhiều lý do. Một trong số đó là vì... mình bất lực với ngôn ngữ, không biết phải diễn tả thế nào để truyền được hết những cảm xúc mình đã cảm nhận được từ tác phẩm của ông đến với tất cả. Như All love can be chẳng hạn. Có những lúc không biết phải nên nói gì như lúc này, có lẽ... im lặng đủ khỏa lấp sự khó đoán hiện tại.

Ngay khi bạn nghe được những lời này, có thể đó là điều mình muốn gửi đến bạn. Cầu chúc cho tất cả chúng ta tìm thấy hạnh phúc. Tình yêu luôn song hành với niềm tin, sự tha thứ và trao đi. Và hãy tin mình, nó sẽ đến dù có thế nào, một lúc nào đó... bạn sẽ tìm thấy sự bình yên của mình.

2:00pm, 25/09/2011
Ngày chủ nhật cuối tháng.
Lê Vy

September 16, 2011

Thu Đông 2011



Ngày hôm kia, tôi định ghi một status là: Chúng ta có nhiều thứ phải chờ đợi trong cuộc đời. Nếu có thể ví đời người là những chuyến đi, tôi sẽ ví chờ đợi là hành lý nặng nhất ta mang theo bên mình. Thế nhưng, ta có thể học cách yêu  để quên đi sức nặng của nó. Song, tôi đã không ghi lên. Chẳng biết vì sao, có lẽ tôi phải “hành” trước khi ghi những dòng ấy.
***
Và thế là, bạn để tôi đợi gần 2 tiếng rưỡi vào một chiều giữa tháng. Không biết, lúc gặp nên làm mặt lạnh hay thoải mái đây. May mà mình đã không làm trái với cái lời mình đã nói, bạn thân mến (Chắc là vì quyển sách:”>). Trong từng thời gian ấy, tôi ngồi trên bậc thềm trước phòng HN A, đọc những dòng viết cho tuổi đôi mươi của Vũ Đức Sao Biển, cái nóng hanh hanh của trưa nắng còn vương đọng đâu đó trong cái hiu hiu của ngày sắp tàn, lâu lâu lại nhìn cái điện thoại cười: bạn tới muộn bao nhiêu phút rồi :P

Đôi mươi  - mình đã gặp bạn ở cái tuổi lưng chừng ấy. Nghe thì đẹp nhưng đã bước qua thì thấy nó khó khăn thật đấy. Và thế là, cái khó khăn ấy tự nhiên không đâu lại thích lây sang bạn ít nhiều. Một phần nào đấy, mình thấy có lỗi vì điều đó. Vì mình đã chọn bạn để dựa vào khi không thể cố cười được nữa. Đừng để cái mặt sững sờ ở đây (“:|”) được chứ:P

Entry này, tớ viết theo sự đề nghị của cậu sau buổi chiều rất tệ rồi tối được 3 điều “hay ho” cứu vớt, nhớ không? Đến giờ, khi viết rồi thì vẫn chưa biết phải viết gì. T_T uhm… có thể là như thế này.

Cách đây 2 năm, tớ còn quá bé để hiểu được cách đối xử của mình. Tớ còn quá bé để không điều khiển được cảm xúc của mình. Và sau hai năm, đủ để tớ bình thản hơn với mọi thứ. Qúa khứ với tớ không còn là quá quan trọng để bám víu, níu giữ và trách móc. Chỉ chắt lọc những gì cần phải nhớ để thêm yêu mến cuộc sống hiện tại. Và hình ảnh cậu trong quá khứ của tớ cũng vậy.

Cậu là người đầu tiên dẫn tớ đi nghe piano.
Cậu là người đầu tiên thích bài "River flows in you" tớ gửi.
Cậu là người đầu tiên đi bộ cùng tớ ngang qua Nhà hát Thành phố. Chịu đựng sự im lặng và phức tạp vô lý^^
Cậu là người đầu tiên ngồi cạnh tớ nghe những giai điệu mùa thu ở nơi đã từng là Hạ viện trước đây. 
Cậu là người đầu tiên, tớ cảm thấy không cần cười nói quá nhiều khi gặp mặt.
Và cậu là người đầu tiên tớ có thể dựa vào với tư cách là một người bạn.

Với tớ, sau 2 năm, những điều đầu tiên ấy vẫn còn tồn tại. Tớ không chắc… Sau này, 5 hay 10 năm hoặc có khi lâu hơn, tớ có còn nhớ những điều này không… Thế nhưng, bây giờ, trong quãng đời sinh viên của tớ, cậu có một vị trí vừa đủ để tớ trân trọng và quí mến.

Tớ thường nuôi dưỡng hình ảnh bằng trí tưởng tượng. Trong văn học thì nói là hình tượng:P. Vì thế, theo thời gian, nó vẫn cứ nguyên vẹn thế. Nhưng, không phải ai cũng sống vì hình ảnh, họ cần tình cảm thật và chia sẻ thường xuyên. Ngày còn nhỏ, tớ có một tình bạn rất đẹp nhưng cũng mất đi vì bạn không chịu được sự xa cách. Từ đó, tớ không tin vào sự bền vững của nó nữa. Không đặt niềm tin quá nhiều vào ai, và cũng không muốn ai đặt quá nhiều sự tin tưởng vào mình. Sẽ không kết bạn với ai với mục đích đơn thuần là giải trí và giết thời gian. Sẽ không đi chơi với ai khi họ không có một vị trí nào đó trong cuộc sống của mình… Sẽ thu mình và dứt khoát rất nhanh khi cần thiết… Và vì thế, tớ không chắc về bất cứ điều gì đang và sẽ đến. Chỉ mong, cậu sẽ hiểu phần nào đó, cái khó chịu đôi khi vô lý của tớ.

Có lần tớ hỏi: tại sao cậu nghĩ tớ thích… (cái gì thì quên rồi T_T). Cậu nói không biết, chỉ nghĩ vậy (:-??) và thấy giống nhau nhiều thứ. Thử kể ra thì chỉ thấy có mỗi cái “vị nghệ thuật” ;)). Tớ biết có nhiều hơn. Định nói mà thôi… không nói nữa :P

EB, xem như đây là một phần nào đó tớ lưu giữ lại những ngày vừa qua. Không có lần thứ hai cho cái ấn tượng ban đầu, song, tớ nghĩ nó cũng đủ ấn tượng để cậu phải cười khi nghĩ tới.
EB, tớ thấy được cái cách cậu nhìn tớ trong lần đầu tiên đi Piano. Và sau chừng ấy thời gian, tớ bắt gặp lại trong mấy ngày vừa qua. Tớ thích và tớ biết cậu cũng vui vì nó. :D.
***
Nhiều khi, không ai có thể biết sau 2 năm, điều đó có thể lặp lại hoặc không mất đi. Không ai có thể biết, khoảng thời gian liên kết giữa 2 năm đó vô tình là sự chờ đợi để làm tớ quý mến cậu nhiều hơn. Và không ai có thể biết, cậu lại là người bạn đầu tiên mà tớ phải chờ trên những bậc tam cấp NV trước ngày cậu đi HN.
Luôn vui và tìm được cho mình một người tuyệt vời bên cạnh nhé người “tranh cãi” hằng ngày. :P

9:11 pm, 16/09/2011.
Mưa đang lớn ^^. Ngủ ngon EB
R.B

Con đường



Có những cảm xúc bạn không thể gọi tên… có những người đi ngang đời, chúng ta không bao giờ có thể định nghĩa được tại sao chỉ đúng trong thời điểm ấy, họ lại xuất hiện và đi bên cạnh bạn. Dù chỉ một đoạn ngắn hay có thể không bao giờ trở lại.

Và anh là vậy. Không có một vị trí nào rõ ràng, không có một lý do để tồn tại quanh tôi, được chia sẻ hay quan tâm. Nhưng, không thể nào quên sự hiện hữu của những con chữ và một mối dây liên kết khó hiểu.

Có thể là qua những trang viết
Có thể là qua những bản nhạc
Kể cả sự cấm đoán và đùa cợt
Chống trả, đối lập cũng ít nhiều

Song, tôi cảm thấy một sự yên lặng nào đó khi đọc những suy nghĩ của anh. Có khi thật có khi không, trong suy nghĩ của tôi, có khi là toàn bộ, có khi chỉ một nửa. Không thực chất là hiểu, khoảng cách giữa hiểu và không, tôi chẳng thể đong đếm được, vì người viết muốn thế. Song, dù chỉ đứng quan sát, tôi cũng đã cảm thấy đủ.

Anh hỏi tôi: Hay vào đó để làm gì, cho cá ăn sao. Tôi trả lời, cho cá ăn thì cần trả thù lao: Đó là không để private bất cứ bài viết nào. Và chắc chắn, điều đó là không thể. Lằn ranh giữa biết và hiểu, chắc tôi chỉ đang ở giữa nó, hoặc là không có gì. Chưa bao giờ, tôi cần một sự thấu hiểu nào từ anh. Càng hiểu lại càng sợ và tốt hơn nên càng ít nói chuyện. Khoảng cách là một sự an toàn. Có lần đã nói thế mà.

Và, vì sao lại viết entry này, đơn giản, anh không biết… anh là một trong những lý do làm tôi muốn viết blog trở lại. Anh không công nhận là bạn tôi, và cũng chẳng là gì. Thế nhưng, khi những trang viết này ra đời, những trang viết của anh làm sống dậy những cảm xúc, mơ hồ đến rõ ràng hay thậm chí không thể cắt nghĩa được của tôi. Có thể tâm trí tôi giữa đời thực và trong ngôi nhà này, là khác nhau. Ở đây quá cao, quá xa và lẩn khuất một cái nhìn né tránh. Có khi sẽ làm bạn đổ vỡ. Thế nhưng, nó là một phần đáng để ghi lại...
Và tôi chưa bao giờ hiểu, tại sao tôi lại cảm nhận được anh hiểu tất cả những điều này...
Có những con đường sẽ làm bạn hoang mang, không thể định hướng và lạc đường. Có những nơi bạn chỉ cần bước đi thẳng mà không cần nhìn quanh co. Song, cám ơn con đường này đã làm tôi phải dừng lại và ngắm nhìn một cách bình thản nhất, khoảng cách vừa đủ để không dậm chân lên bất cứ một mảng đất nào, vừa đủ để không hoàn toàn rơi vào ngõ cụt, hay trống rỗng.
Nhất định, có thế nào,  một ngày nào đó, “bạn” phải đi bên cạnh mình, dù chỉ một đoạn ngắn ^^.
2:34am
16/09/2012
Lê Vy

September 7, 2011

Trở lại



Đây là entry trở lại sau chuyến đi vừa rồi của tôi. Đến bây giờ, mới có thể mở lời và viết về nó… Chẳng biết tại sao lại chờ lâu đến thế… chắc vì cả ngày hôm nay khá mệt và ê ẩm vì vài ngày trước xoay như chong chóng, lại còn bị té tùm lum nữa ^^ nên mới cần một cứu cánh từ nỗi nhớ của mình. Thôi thì, cứ đặt nó là “Trở lại” vậy.
***
Điều đầu tiên khi tôi thức dậy trên cái giường êm ái của mình, là nheo mắt nhìn những vệt sáng nhỏ le lói từ ô cửa chiếu vào phòng. Sau đó, nhắm mắt và hít một hơi thật sâu, rồi quay sang người mẹ đang nằm bên cạnh mình, lắng nghe hơi thở trong cái yên lặng sắp mất đi của một ngày ồn ã dần đến. Tôi thường chậm - chạp - chạm nhẹ vào người bà và nhắm mắt để nghe rõ mạch đập đều đặn. Chỉ cần như thế tôi đã cảm thấy mình vẫn còn đang sống hạnh phúc thêm một ngày nữa. Mỗi lần bà sốt hay cảm, lâu lâu tôi đều quay qua ôm bà nhưng thực chất là để cảm nhận sự sống của bà vẫn còn tồn tại bên tôi. Tôi lại thở phào nhẹ nhõm và đi vào giấc ngủ. Bà cũng nhận ra điều này, tôi biết…
Với tôi, có một nỗi sợ như thấm vào máu, không cách nào thay đổi được đó là nỗi sợ mất mát. Đó là lý do tôi hay trở về nhà, không rong chơi quá nhiều ở cái lứa tuổi thích khám phá và bốc đồng thường thấy. Với tôi, được sống cạnh người yêu thương mình từng giây phút một. Được chào ngày mới cùng gia đình mình. Đó là hạnh phúc.

Ngay từ nhỏ, tôi đã là đứa trẻ đa cảm hơn những người bạn của mình. Có lẽ vì thế, thầy cô hay chú ý đến. Tôi thường nói chuyện một mình, thì thầm với cây cỏ, một quả bóng bay hoặc con vật nào đó. Mẹ vẫn thường hỏi tôi đang nói chuyện với ai vậy… tôi mỉm cười… “với thế giới của con”… Một thế giới mà sau này, tôi đã đi tìm kiếm một cách vô định, không biết mình sẽ tìm thấy khi nào, ở đâu. Tôi cứ đi qua rất nhiều ngã đường, lạc lối có, trượt dài cũng không ít, êm ả từng hiện hữu và rồi chợt dừng lại, ở một nơi tôi đã ao ước được sống 1 lần cách đây 14 năm. Không ai có thể biết những khúc rẻ ngoặt sẽ dẫn ta đến đâu, trở về điểm ban đầu hay vòng vèo, luẩn quẩn. Không ai có thể biết, kể cả chính mình… Trong nửa tháng sống ở đó, tôi tự hỏi: tại sao tôi lại ở đây? Cuộc sống muốn tôi nhận ra điều gì? Sau khi rời khỏi, tôi có còn là tôi không?... Và tất cả đều có câu trả lời khi tôi ngừng tự vấn…
Những ngày tháng tôi sống trong từng bước đi của mình, mỉm cười và không vội vã. Từng nhát chổi quét sân lúc tinh mơ cũng hạnh phúc lạ thường! Bàn tay căn phồng vì giặt đồ quá nhiều cũng không còn rát bỏng. Đôi vai nhức buốt vì vác củi cũng mạnh mẽ hơn lúc mang cái balo nặng hơn 4kg hàng ngày. Không than vãn. Không trách móc. Không nuối tiếc. Đi mua một hũ sữa chua sau cả ngày lao động lại là một món quà tuyệt vời mà buổi chiều ban tặng. Mỗi sáng nhìn cảnh bình minh lên, sương sớm hòa vào từng chiếc lá mỏng, ánh nắng từ từ dát một màu vàng tinh khôi nhất lên con hồ lấp lánh đằng xa. Cái se sắt vì đêm bão vừa qua tan biến. Tất cả, tôi đều có thể thấy, nghe và hít thở bằng sự sống và “cái đa cảm” đời tặng.Tôi biết, mình đến đây để làm gì? Để quay về với chính mình… xóa đi những mối nghi ngại và sợ hãi đã từng làm tôi chùn bước.

Nơi tôi ở, có một chú chó tên là Đại Bốt. Nó rất to, đứng cao hơn thắt lưng tôi, lông vàng xám nhuyễn quện vào nhau. Nó thuộc họ sói nhưng rất có Phật tính. Vào một đêm khi tôi đi tiễn một người chị về Sài Gòn, nó chạy theo đằng sau nhanh thần tốc. Trong bóng tối, tôi quay lại, chỉ thấy 2 con mắt rực sáng, những bước chân đe dọa giữa đêm đen… Tôi kêu “Đại Bốt!”, nó liền vẫy đuôi, bỏ ngay cái ánh nhìn dữ tợn và cọ vào người tôi. Mỗi sáng, nó đều ra sân sau, nơi chúng tôi phơi đồ. Một mình... ngồi cách những dây thép gai để giữ an toàn không rơi xuống vực... và nhìn bình minh lên. Tôi ngắm nó từ đằng sau một lúc rồi đến ngồi cạnh nó… “Con đang nhìn gì thế?” Nó chỉ đáp lại tôi bằng cách vẫy đuôi. Tôi không biết nó nghĩ gì, chỉ nói những gì mình nghĩ. Đôi mắt màu cánh gián của Đại Bốt sáng lạ lùng giữa màu nắng mềm mại… Trước đây, không bao giờ tôi nghĩ mình sẽ có được những ngày tháng ấy, không bao giờ…Tôi biết, cái gì đến sẽ đến… dù có phải chờ đợi hay hi vọng rồi tan vỡ… Vào một thời điểm thích hợp, nó sẽ đến.

Tôi thường để mình rơi vào những khoảng không thinh lặng ở nơi đó. Nói chuyện rất ít. Cười đùa cũng hạn chế. Ngoại trừ, những lúc nghe bé Ngọc tâm sự, đi xuống hồ cùng em. Con bé rất có duyên và thành thật. Sự thành thật mà tôi rất nghi ngại ở cuộc sống thường nhật. Sự thành thật tôi thường không tiếp nhận hoặc để tạo khoảng cách không lấn sâu thêm. Thế nhưng, ở đây, tôi cho phép mình được tiếp nhận mọi thứ, ngay cả tin vào những điều thật hay không thật. Ở đây, không có lằn ranh nào ngăn cách niềm tin vào những đối cực… Khi tôi về, bé Ngọc đang ngồi trong nhà bếp, mùi gỗ thông còn thơm ngai ngái sau hai ngày chúng tôi vác nó từ dưới rừng về. “Con không tiễn chị sao?” - Bà cô nói. Con bé lắc đầu, dụi đầu xuống gối và khóc cả ngày hôm đó. Tôi không biết, mình đã làm được gì cho em ngoài lắng nghe em…
Thời gian làm tôi hay lo hơn. Nhiều khối lo nghi làm con người ta chồng chất nỗi sợ. Nỗi sợ mất mát hay sự đa cảm và dễ tổn thương dường như ngủ yên khi tôi trở về thành phố trên chuyến xe buýt liêu nhiêu người cười nói. Tôi không thể nói trước điều gì hay cực đoan cho mình phải thế này, thế khác. Song, khi con người ta chạm vào một thế giới mà ở đó những điều tốt đẹp luôn hiện hữu và dễ thứ tha, thì không có cớ gì để không tiếp tục gìn giữ nó.

Tôi vẫn còn có thói quen chạm vào người mẹ khi chợt tỉnh, trở về nhà khi còn có thể. Tôi vẫn còn có thói quen ngồi ngơ ngẩn và trò chuyện với “thế giới của mình”. Vẫn còn đó những lời chúc ngủ ngon gửi tới những người tôi yêu thương. Vẫn khóc ngon lành vì một phút quá đa cảm… Vẫn mang một vẻ nhiều người cho là lập dị, khó gần… Thế nhưng, tất cả giờ rất bình thản, đến và đi, sẽ là chuyện tôi không thể quyết định hay níu giữ. Kể cả nỗi buồn và sự tổn thương. Tôi chỉ xin bạn, khi cảm thấy bế tắc, u sầu, hãy để bước chân bạn dẫn lối, rời xa nơi chôn chặt những ký ức ám ảnh, đi và cho phép chúng ta được lắng nghe trái tim mình, và rồi… đừng quá khổ đau hay buồn bã, chỉ cần cảm nhận nó đến và đi như một lẽ thường. Chúng ta sẽ hạnh phúc ngay khi nó tồn tại…


Cám ơn các bạn đã đọc entry này ^^
Một ngày tốt lành.
Ngủ ngon nữa ^^

8:25p.m, 07/09/2011
Lê Vy