December 25, 2011

Noel 2011


Một mùa Noel đáng để ghi lại vì ngay khi viết những dòng này, cơn sốt đang hành hạ tôi với cái nóng hâm hấp mà vẫn cảm thấy lạnh, đầu nhức như búa bổ... chưa bao giờ lại cảm thấy mình yếu đuối và khó khăn như bây giờ.

Trưa 24, tôi về nhà sau khi đã vật lộn trên trường 7 tiếng, được đón giáng sinh cùng mẹ, kể chuyện trên trời dưới đất, Lucky lâu lâu lại nhảy lên dụi đầu vào lòng tôi, được ăn những món ăn mẹ làm, được ngủ trong ngôi nhà của mình... cảm giác đó thật là hạnh phúc. Cái nóng gay go của Sài Gòn chuyển sang cái lạnh trêu ngươi của LK chắc đã làm cái thân mệt mỏi. Tuần này ngủ cũng không được bao nhiêu, tuần sau chắc lại càng căng thẳng. Tôi ngủ được 4 tiếng chỉ để đi cho kịp giờ chứng kiến bước ngoặt trong cuộc đời em...
*
Đêm 23, nhận được điện thoại của em, làm tôi bất ngờ và cứu vớt được một ngày thảm hại bằng giọng nói và nụ cười ngây thơ của em. Em báo tin cho tôi, chủ nhật này - 25/12 - em sẽ xuất gia... Tôi chúc mừng em... vì thời khắc quan trọng ấy cũng đã gần đến, giây phút em đã chờ đợi hơn nửa năm.
- Chị sẽ đến dự lễ của em chứ?
Tôi băn khoăn vì chính mình cũng đang rối mù... thế nhưng, tôi vẫn đồng ý với em là tôi sẽ tới.
- Em có cần thứ gì không? Thuốc chống muỗi hay gì gì đó, chị mua cho?
- Chị mua bánh cho em đi. Ở đây, không phải như trên HV, cái gì mình cũng phải tự mua hết. Mà chị biết em thèm ăn bánh mà. Hehehe.
Cô nhóc đáng yêu của tôi đang trèo lên gác và lén gọi điện khi mọi người đã đi ngủ. Tôi nhớ những ngày cùng em đi bộ xuống hồ mua bánh và sữa chua, trèo lên những bậc thang bở cả hơi, bao nhiêu bánh trong bụng chắc cũng tiêu hết rồi.
Tôi nhớ em chân trần leo trèo chỉ đề hái cho tôi một quả chanh dây dại.
Tôi nhớ em cùng tôi vác những bỏ củi trĩu cả vai, cùng khiêng 9 cái giường đơn mà vẫn cười đùa vui vẻ, cùng ăn bánh giò nóng giữa rừng thông bạt ngàn mùi ngai ngái của chất nhựa sóng sánh còn đọng trên thớ gỗ vừa cưa. Tôi nhớ những ngày ngồi thiền trên thất cùng em khi canh một, canh năm vừa điểm. Chưa được một tiếng, em đã chui vào một góc ngủ để mặc tôi cùng với sao trời và mưa gió đập rầm rầm vào cửa kính. Tôi nhớ cái răng khểnh của em cười duyên như thế nào... Đôi tay hai đứa phòng rộp lên vì giặt hơn 50 tấm ra trải giường... Tôi nhớ em dụi đầu vào gối chỉ để giấu đi giọt nước mắt của mình khi tôi rời khỏi HV. Tôi nhớ mọi thứ cho dù đã trở về với cuộc sống này đã hơn 3 tháng...
**
Đường đến chỗ em chưa bao giờ tôi đi qua. Thế mà mọi thứ chợt trở nên dễ dàng khi được người giúp đỡ. Tôi sợ mình đã đến trễ, hối hả bước vào chánh điện, tôi dáo dác tìm em. Vẫn dáng dong dỏng cao nhưng mái tóc dài đã được cắt ngắn... Tôi nghiêng đầu ngắm cô gái nhỏ của tôi... Khuôn mặt vẫn ửng hồng, đôi mắt dán xuống đất chắc vì hồi hộp. Tôi nép vào một góc và quan sát mọi cảm xúc của mình trong buổi lễ của em... Khi xuống tóc xong, tôi đến bên em... "Ngọc...", cô bé ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng rực. Em cầm lấy tay tôi siết chặt... 
- Chị...
- Chị vừa đến kịp lúc em bắt đầu.
- Thật là may mắn quá.
Nhìn em quỳ xuống, chắp tay, cúi mặt trong nghi thức cuối cùng... không hiểu sao tôi lại khóc... em không còn đứng ở ngưỡng giữa hai thế giới, em đã chọn một thế giới cho riêng mình. Tôi đã từng nghĩ, cô bé còn ngây thơ và hồn nhiên ấy vẫn vương vấn những cảm xúc đời thường. Và khi bây giờ, em đã làm được điều mình mong muốn trong một bộ dạng khác... tôi biết em vẫn là cô bé nhỏ đáng yêu của tôi. Chụp hình cùng em và gia đình em, rồi trở về SG. Em ôm lấy tôi...
- Chị nhớ trở lại nha, đừng lên HV nữa, qua đây với em.
- HV hợp với chị mà. Nhưng chị hứa là sẽ trở lại thăm em, không xa đâu...
- Chị hứa rồi nhé. Em chờ đó.

 Và thế là tôi đi, 3 tiếng trên những chuyến xe đưa tôi về thành phố, cơn sốt bắt đầu không buông tha. Tôi không biết mình đã lếch được vào phòng thế nào. Sau một giấc ngủ, khi mọi người đã rời khỏi nhà, chỉ còn tôi giữa khoảng trống rỗng của lòng mình. Rửa mặt, nhìn mình trong gương... và run rẩy...
***
Anh của Ngọc đã nói khi nào lên lại HV, hãy gọi cho anh, anh sẽ tặng tôi một bức thư pháp. Anh hỏi tôi thích câu gì... tôi nói câu gì cũng được... nhưng giờ đây, tôi biết câu tôi muốn anh viết là gì...

Chưa một giây khắc nào tôi không nhớ cái khó khăn của mình là phải vượt qua những cảm xúc nhỏ nhặt và sự yếu đuối. Hôm nay, những rào cản không thể đốn ngã giây khắc tôi biết mình cần lắm sự nương tựa. Thế nhưng, tôi vẫn phải vượt qua nó với hình ảnh phản chiếu của chính mình...

LV, 25/12/2011, 9:23PM

December 15, 2011

Viết cho tháng 12


Ta đã bước trên đường dài nhung nhớ
Chỉ mong sao trú được bên hiên nhà nhỏ
Mà yên nhiên nghe gió động bốn bờ
Mà lòng tin mãi qua miền kia xưa
Khoảng trời đong đưa những hạt mưa mãi mãi
Mây trăm năm rồi cũng sẽ quay lại
Vì làm sao, quên hết tháng ngày mong
Vì làm sao, bỏ ngỏ được mùa đông...

Vào một buổi sáng bình thường, tôi vẫn thường tỉnh dậy trong cái nắng dịu nhẹ và tiếng chổi quét sân của Mẹ ngoài vườn. Tôi luôn thói quen nằm dài trong chăn ấm, ngỡ tiếng lao xao làm mình  bâng khuâng..

Tôi nhớ những buổi sáng đầu đông ra biển, thấy cặp tình nhân đi bên nhau, tay trong tay ấm áp, chân bước đều trên cát, để lại những kí ức không thể chia lìa. Rồi lại thấy người đàn ông khác, một mình bình thản đếm bước, như tìm lại những dấu chân xưa, đã bị thủy triều xóa nhòa..


Rồi một năm tôi trở lại đi bộ trên con đường đông vui cạnh biển, lãng đãng nghe nhạc với đôi vai nhỏ, bước chân chập nhịp hơn trước, những ngày tháng dài rộng quá, nuôi lớn nỗi nhớ mong, ánh mắt đã không còn nhìn về phía chân trời như trước..

Đánh đổi tất cả chỉ để quay lại mùa đông. Bàn tay ấm áp thương yêu cho cuộc đời bớt đau buồn vì xa cách. Đêm mưa nắng chiều trở nên yếu ớt. Mưa rơi như sương giăng mờ đỉnh núi. Mưa không ướt đất. Giọt nhỏ li ti,  bám vào tóc vào da thịt, tôi ngửa cổ mà nhìn trời cao.

Ngày về thăm nhà đáng lẽ phải vui, mà sao bỗng dưng thấy thoáng buồn. Dạo bước trên phố cũ thấy con đường vẫn thân thuộc. Bên đồi cỏ xanh um và những lối mòn có hoa vương nghiêng mình trong gió nhẹ.

Nhưng vẫn nhớ bên N trong chiều trên phố cổ, hoặc co ro trong buổi sáng mùa đông lạnh, đứng chờ nhau và nghĩ có người thân nào nơi xa cách?
Thích ngày nắm tay N đi 1 vòng quanh hồ, lá trúc liễu rủ sát bên bờ. Nước xanh um như vòm trời được nhuộm. Nhớ cf trên con phố dốc, chạy lên chạy xuống cùng hít hà hơi thở, khi tay đút vào áo và cổ còn quấn khăn ... Tôi vẫn còn rất nhớ những ngày đông, bên N trong căn gác màu đỏ. Dù cuộc đời này có ít nhiều những ngày vui..

Rồi ta ngậm ngùi đưa tiễn xa cách , một năm một tháng hoặc một ngày, bởi rất có thể là chia tay vĩnh viễn. Và ta ngơ ngác trở về thuở ban xưa..

Em đã từng nói với tôi:
Em rời khỏi thành phố khi sương giăng từng ngả rẻ. Ánh đèn vàng hắt bóng đêm thành những nét cắt nghiêng ngả trên mặt đất. Em đã chọn một ngả không anh…

"Mỗi một người, là một thành phố...
Thích một thành phố, thường thường là vì thích một người trong thành phố đó.
Rời xa thành phố này thường là vì muốn rời xa một người sống ở đó..."

Tôi nhớ những dòng viết của Quản Ngai trong bên cạnh Thiên đường là như thế. Và tôi quay lại đây chỉ để tìm lại bóng dáng em của những ngày đông giăng kín lối, của những ngày khi yêu thương cứ ngỡ là mãi mãi.


"Không có gì là quá đỗi đau thương, không có gì là quá đỗi hạnh phúc, không có gì là bi hoan li hợp, không có gì là lời đường tiếng mật. Tình yêu, tóm lại chỉ là một kiểu nương tựa lẫn nhau..."
Và nhiều khi chỉ cần sống bên cạnh thiên đường là đủ...

Có khi nào em đã bỏ ngỏ mùa đông?

The Road - IVy
12/12/2011.

P/S:
 Trong dòng người hàng ngày ta vẫn đi qua, có người sẽ dừng lại vài phút, đi cùng ta một đoạn ngắn hay cả một hành trình dài, có những người sóng đôi cùng ai đó, có người lại chậm rãi đi bên cạnh cái bóng của mình. Có những vòng xe hối hả về với ngôi nhà nhỏ, có bước chân lang thang không bờ bến, có người tụt lại quá xa, có người quá vội vã, có xa có gần, có cho có nhận, có nước mắt và nụ cười, có dửng dưng rồi mất mát, có động lòng rồi thứ tha. Có yêu rồi thôi không yêu nữa... có đến rồi lại đi. Hóa ra ta cũng chỉ là 1 cánh chim giữa hàng vạn sự sống như thế ngang đời. Hóa ra những yêu thương hay khổ đau, nhớ nhung, luyến tiếc của chỉ là mẫu số chung của tất cả. Nghĩ thế đời lại nhẹ nhõm vô cùng.



December 2, 2011

Những người yên lặng



"Báo chí đưa tin Hà Nội đã vào đông... Sài Gòn cũng làm tôi cuộn mình trong chăn mà hưởng cái lạnh nhẹ nhàng vào mỗi sáng. Cái lạnh mong manh phả vào da mặt trên từng bước đường đi học. Chà, vậy là sắp được mặc áo ấm... Đêm giờ lấp lánh bằng nhiều dải màu xanh đỏ, những cây thông được trang trí chuẩn bị đón Giáng sinh rồi. Nhà thờ CT có lẽ là nơi tôi hay nghĩ đến nhất khi chạm ngõ những ngày cuối của một năm... Ừ thì, chắc phải rủ bạn về vào Noel này, dù chỉ vài giờ.
***
Tạp chí VH&NT thứ 161, xuất bản năm 1997 - năm thứ 25... 
1997, vậy đã 14 năm nó vẫn nằm ở một góc tối trên kệ sách, chưa hề bị bỏ đi... Màu giấy vàng bụi, nét chữ in mảnh, mùi của xưa cũ luôn gây xao động. Không hiểu sao, tôi lại mê mẩn nó chỉ với con số 1997. Lật qua trang nào lại áp lòng bàn tay vào, như một cách lưu giữ không gọi tên. Rồi ngừng lại khi thấy dòng chữ... "Những người yên lặng". Chợt nhận ra... vì sao lại vô tình có sự gặp gỡ này.


Mọi người rủ nhau xuống phòng HN A đang có buổi tổng duyệt cho chương trình buổi tối - concert The color of Music.


Chọn chỗ ngồi có thể quan sát tất cả, tựa cằm trên tay và bắt đầu lắng nghe những giai điệu mà tôi biết mình sẽ chẳng bao giờ có thể ngừng thích nó. Ông chỉ huy người Na Uy có lẽ là một người kiên nhẫn nhất mà mình từng thấy khi cứ phải dợt đi ngừng lại rồi bắt đầu với cái điệp khúc "vì tôi tin tưởng tất cả các bạn"... Các nhạc công của mình thì im lặng lúc đó còn khi nghỉ giải lao thì bàn tán sôi nổi: "chắc sáng nay là gặp gỡ, tối thì tổng duyệt và năm sau... diễn". Đó cũng là một điều làm nên khoảng cách khá lớn giữa ta với người nhưng trong một sớm một chiều làm sao thay đổi được... nhưng may quá, hình như bị la làm ta tỉnh ra mà tập trung hơn nên cái tai nghe cũng đỡ thấy hụt hẫng... ^^
Tôi biết mình chờ đợi điều gì ở buổi hòa nhạc này... chỉ để được nghe điều mà anh sẽ nói với tôi. Mrs. Hòa chơi violin như một ca sĩ... với bản nhạc này, cô tự do nới rộng để đôi tay và cảm xúc tạo nên giai điệu làm mình phải nhắm mắt để lắng nghe. Dàn nhạc chơi theo cảm hứng của cô... Đây là bản duy nhất họ chơi trọn vẹn và tất cả đều hòa hợp đến yên lặng để không gian trở nên tuyệt vời nhất. Có lẽ điều tôi thích nhất là khi được chia sẻ một điều tuyệt vời nào đó với người tôi yêu thương. Dù chỉ là nhìn vào mắt họ và mỉm cười, dù chỉ yên lặng và không nói bất kỳ điều gì, dù chỉ là trong một giây khắc bắt gặp những xúc cảm tương đồng trong suy tưởng. Có khi yên lặng vì trống rỗng  hoặc có quá nhiều điều để bày tỏ... 


Chỗ ngồi đối diện với nơi tôi đã chọn cách đây không lâu, tôi tưởng tượng ra tối nay sẽ như thế nào.... Con người ta lạ lắm... lạ là cứ làm những điều mà mình không muốn. Và hình như tôi cũng chẳng thể nào khác được cái vòng quay ấy. Ngay cả việc giới hạn điều mà mình yêu thích nhất đến giờ là được thả mình trong một không gian mà sự tôn trọng và yêu mến lẫn những điều không thể gọi tên tồn tại... và tôi cứ tưởng chừng mình có thể điều khiển mọi cảm xúc thế nhưng... hóa ra chẳng biết gì cả.


Khoảng thời gian này sẽ kéo dài bao lâu? Lại một câu hỏi làm khó dễ mình. Tôi vẫn cứ có những câu hỏi ngốc nghếch như thế và rồi lại yên lặng vì chẳng thể giải thích được, như một bầu trời phương Bắc mà tôi cứ mong ngóng mãi song đành để nó tự nhiên đi rồi tự nhiên đến. Khi những nốt nhạc cuối cùng vang lên... thế là quá đủ cho một ngày. Đã gần 12h, còn tám tiếng nữa sẽ bắt đầu thật sự. Cái cảm giác lắng nghe rồi viết nguệch ngoạc thế này lại là thói quen cũ khi có một điều gì muốn giấu đi. Sáng nay tôi đã xóa những dòng viết chì trước rồi lại viết đè lên chúng như chỉ để chồng chất thêm những lần ngồi một mình ở đây và khắc ghi.


Dù gì, thời gian vẫn còn ở phía trước cho những điều mà ta chẳng thể giải thích được. Tháng 12 chỉ cần nhớ là phải mặc ấm vì đông rồi. Nhớ đấy."


Những người yên lặng, HN A.
01/12/2011, 12:11 PM.
LV.
***
Khi ngồi type lại những dòng này, tay đang run lẩy bẩy, người thì ê ẩm vì bạn K dụ dỗ đi Rock Climbing. Thì... cũng hay vì có con bạn dễ thương, tự nhiên hai con khùng xuất hiện lúc chiều tà tà rồi cười ha hả vì leo không nổi còn té chỏng vó. Về con nhỏ còn xung hơn nữa chứ, chỉ có mình là tay đỏ đầu nhức chân run T_T được cái tối ngủ thẳng cẳng. Để xem, đợt sau dám leo nữa không :)). Cũng là một ngày đầu tháng đáng để ghi lại. (02/12/2011 - mai đã là ngày cuối tuần:)