June 28, 2011

Ngày - Đêm



Ngày dài quá em muốn buông lả mình
Trôi theo đêm!
Ngày cần lắm một mầm trăng chênh vênh
Lơ lửng gió, đưa đẩy tình.
Dệt giấc mơ của bao ngày trăn trở
Ấm lòng em
Hay xô xác trời thêm?

Ngày dài quá em mải miết chông chênh
Phím đàn buông như tiếng lòng rất động
Cánh hạc bay giữa khoảng trời ưu mộng
Tất cả trở về…em hiểu mình chờ mong…

Đông đã kéo những cơn mưa ngả màu
Giống đôi mắt người khắc khoải đêm thâu
Như tiếng sóng thét rằng biển đã cạn
Em cần lắm một đêm dài xua tan
Em cần lắm tiếng lòng em hữu ngạn
Sóng sẽ tìm được đường về
Với biển và em!

Llevzy, 26/09/2010, 6:09p.m




June 26, 2011

Lãng Đãng


Một ngày mưa cuối tháng 6...

Mấy ngày qua bão ở Hà Nội - Sài Gòn lại không mưa mà gió mạnh. Hôm nay miền Bắc bão tan - miền Nam đổ một cơn mưa dầm dề cả buổi chiều... Vậy mà, tôi lại quyết định đi cà phê vào cái tiết trời mưa nắng thất thường này dù thầy đã khuyến cáo là nên hạn chế. Ừ! Chủ nhật mà, cứ ở nhà cả ngày thế này thì quả là uổng phí...^^. Hơn nữa, nhà lại cúp điện T_T, đủ mọi lý do để tôi ôm cái lap, sách vở ra cafe ngồi. Nhưng chữ nghĩa bay đâu mất, chỉ còn màn hình sáng giữa một không gian hơi tối màu, khá lạnh, trời chiều lãng đãng những hạt mưa rơi rớt trên bệ cửa... Quán cafe này lại yên tĩnh vào ngày cuối tuần... Và âm nhạc cứ thế tuôn ra từ cái headphone. Đủ chất để thấm thía cái một mình tôi thường hay trú ẩn. Cảm giác này, sao giống Đà Lạt quá! Chỉ cần một cái lò gạch cũ kế bên nữa, tí tách tí tách... là như thể tôi đang lưu lạc ở nơi đó... xa lắm...

Không hiểu sao, tôi thường muốn viết vào những ngày mưa. Mưa chạm vào những khoảng dễ vỡ của lòng mình, hay chỉ khơi gợi những xúc cảm mênh mang không định hình? Tôi không biết, chỉ như một bàn tay đặt lên một trái tim rát bỏng, dịu lại đất trời khi sắp vỡ tung, nguội lại lòng người khi nhiệt độ sôi của cảm xúc sắp vượt ngưỡng chịu đựng... Chậm lại bước chân đã quá hối hả giữa dòng đời... Yên lại thế giới nhiều tan vỡ... Nhưng lại khơi lên miền ký ức ta đã cố tình quên...

Ta chẳng thể so sánh nỗi đau của người này và người khác... Ta chẳng thể cho mình là trung tâm của những lời an ủi, xoa dịu, cho phép được than khóc như đang gánh lấy sự đau đớn tột cùng. Nghĩ lại, tất cả những mối quan hệ muốn tiến sâu hơn đều bắt đầu từ việc tìm hiểu những nỗi đau của nhau... Để được sẻ chia hay muốn khẳng định một điều gì sắp tiến triển lên một mức cao hơn? Mình cũng đã từng như thế... và rồi chợt dừng lại vì nhiều khi ta sẽ trở nên phụ thuộc vào người khác, trở thành một gánh nặng mà ta đã nhờ người  gánh lấy hộ mình... Cứ để người tự tìm hiểu và tự đi vào thế giới của mình, như những hạt mưa, sẽ đến lúc    mải miết chảy xuôi và lòng người sẽ tạnh...

Chỉ mới cách đây ít lâu, tôi vẫn chạy xe và khóc ngon lành trong cơn mưa cuối năm. Hôm đó mưa lớn chắc cũng chẳng ai biết là mưa hay nước mắt, mà ai cũng vội vã cho khỏi ướt. Khóc không phải thương mình mà vì chẳng làm được gì cho người ta yêu thương, ngoài cái vẻ mặt cứ vô tư như thể mình không biết, không hiểu. Không biết mình đã chạy xe thế nào mà vẫn đến được lớp học, vẫn có thể tươi cười như chưa hề xảy ra điều gì. Con người cũng đáng để được tự hào vì có lẽ là sinh vật biết cách che giấu cảm xúc nhất. 

Mẹ nói tôi rất dễ mủi lòng. Nhớ ngày nhỏ, tôi thường hay chơi với 2 anh em tiệm bán băng hình kế bên. Sau rồi, nhà đó chuyển đi, cũng biệt tăm từ dạo 5 6 tuổi. Ngôi nhà thành ra bỏ hoang và lắm chuột. Chúng chạy sang nhà tôi, kêu chin chít hằng đêm làm bố phải dùng bẫy chuột nhiều hơn. Có lần, bắt được mấy chú chuột con, mắt còn chưa mở. Mẹ quăng chúng xuống cái cống nước trước nhà. Thấy mẹ vứt tụi nó, tôi khóc thét lên, chạy ra cái cống nước, mò mẫm, đặt chúng trong cái áo cũ, đem vào nhà và lén mẹ cho chúng uống sữa. Vừa cho vừa khóc T_T. Mẹ cằn nhằn vì tôi mít ướt quá, dù cứu nó cũng không có nuôi được đâu. Chúng còn đỏ hỏn thế kia... Thế là, con bé đặt chúng vào cái thùng giấy lớn thường dùng làm nhà cho búp bê. Đặt 1 chén gạo và ít bánh, lót mấy tấm vải, rồi đem qua căn nhà hoang kế bên. Chị nói, tụi nó cũng chết, lũ mèo sẽ ăn mất... Nhưng tôi vẫn kiên quyết là chúng sống, dù biết bọn mèo cũng ác lắm. Hôm đó là một ngày mưa. Đứng bên nhà, lúc nào cũng ngó sang, đến tối thì không thấy gì nữa. Lớn rồi, tôi vẫn còn nhớ như in ngày ấy. Cái ngày tôi khóc vì thương lũ chuột con... Thà là chúng bị lũ mèo ăn nhưng tôi không bao giờ cho phép mình vứt chúng xuống cống. Vì chúng không có mẹ... Ngày đó, tôi có thể khóc không phải che giấu. Giờ thì đã 20 rồi, người ta lớn hơn cũng chỉ để biết giấu mình hơn. Mà giấu mình, chỉ là để người khác không phải lo lắng hay tội nghiệp... 

Đến bây giờ, đã nửa năm trôi qua sau cái ngày tôi nấc lên giữa lòng Sài Gòn... Đến bây giờ, đã xa rồi cái thời ấu thơ nghịch ngợm, tôi đã yên lòng trong những ngày mưa. Mọi thứ vẫn ổn như cách mình đã sắp đặt, chỉ cần thời gian... thêm thời gian, hoặc để quên hẳn hoặc để tiếp nhận thêm những biến cố mới... Dù gì, khi nhớ lại, tôi chỉ vẫn thường hỏi bản thân một câu:
 "Sao mình lại có thể vượt qua khoảng thời gian đó?!" 
Mà nhiều khi, chính vì câu hỏi ấy, ta lại sợ cảm giác phải chịu đựng, gục ngã rồi đứng lên lần nữa... 

Chúng ta đã hỏi chính mình, câu hỏi ấy bao nhiêu lần trong cuộc đời này?

Hôm nay là một ngày để ta phải Lãng quên thêm... Hay ghi dấu ấn cho một ngày vờ như Đãng trí...

26/06/2011

Lê Vy

June 23, 2011

Chờ duyên



                         
                                          Tặng HappyWind 

Em không biết mình đang chờ gì nữa
Một cánh chim xa ngơ ngẩn lạc bầy
Nhành hoa ngại vươn mình ô cửa
Hay một ai đó chờ đợi trong mơ?

Em không biết mình đang chờ gì nữa
Một lời yêu chót lưỡi đầu môi
Bài thơ tình ai chưa viết vội
Hay nhịp đập bối rối thương người?

Em muốn biết trái tim mình khắc khoải
Cảm giác yêu thương chờ đợi mỏi mòn
Một chút ghen đầy vơi khóe mắt
Một chút hờn  sóng sánh bờ môi!

Em muốn biết anh - nơi ấy chân trời 
Có trông tìm một nửa xa khơi
Có viết nên giấc mơ chờ đợi
Một nửa giữa vạn con người?
Duyên đã đến khi đôi mắt vô tình
Lạc vào nhau... 
                                        2:00p.m, 28/09/2010
                                       Sảnh A2, ĐH.Luật TP.HCM

Nhớ bài này không chị Gió^^ hihihi, mới đó mà hơn nửa năm rồi đấy >:D<, gió xinh vui nha, dạo này thi cử nhiều quá :* gió khỏe nha >:D<
                                23/06/2011


                                       

June 22, 2011

Woim Radio 17: Vanessa Mae - Đôi tay violin ma thuật





Chiều nay gió lớn ở Sài Gòn, ừ thì còn 30p nữa đi học, chắc đủ viết được 1 entry về người phụ nữ mà cậu tôi rất khâm phục cả về tài năng âm nhạc lẫn phong cách sáng tạo của cô - Vanessa Mae.

TUỔI TRẺ
Khi tôi làm Radio về Vanessa Mae, điều đầu tiên tôi nghĩ đến là tuổi trẻ. Người ta gọi cô là thần đồng âm nhạc với đôi tay violin ma thuật. Đến với piano và violin từ rất sớm, tài hoa được bộc lộ và tìm kiếm. Một phần có lẽ do thiên thời, địa lợi, nhân hòa ^^ (nếu mẹ cô không ly hôn và đưa cô sang Anh thì có lẽ mọi thứ đã tiến chậm hơn), thế nhưng không ai phủ định tài năng của cô gái trẻ này. Có nhiều lúc, tôi hay hỏi mình những câu vớ vẩn như: 

- Khi Mae 10 tuổi - cô đã bắt đầu sự nghiệp của mình, khi tôi 10 tuổi - tôi vẫn chỉ lả một đứa trẻ bình thường, nhút nhát - điều gì tạo ra sự khác biệt này?
- Khi Mae 20 tuổi - cô đã tỏa sáng và gặt hái thành công từ chính đôi tay của mình, năm tôi 20 - vẫn còn bước khập khiễng trên con đường mình chọn, đâu là khoảng cách?
Chà, nếu các bạn bên tôi lúc này, chắc sẽ cóc đầu mình mấy cái vì suy nghĩ ngu ngốc T_T. Thế mà, tôi đã nghĩ nó suốt những ngày tháng 4/2011, và mong muốn radio này phát sóng vào đúng ngày tôi tròn 20 tuổi. Như một lời hứa về tuổi trẻ của mình. ^^. 

Ngay từ đầu bài viết, tôi có nhắc đến cậu của mình ^^ - chính cậu đã đưa tôi đến với Mae. Sau khi nghe xong Radio về Maksim, cậu nói tôi hãy nghe Mae xem sao, cô ấy nổi tiếng từ những năm 90 nhưng hoàn toàn thu hút khi bứt phá. Và thế là, tôi mê mẩn ngay khi nghe những album của cô. Nói về cậu tôi - một người khá khô khan và cứng nhắc, những số radio này, đã một phần nào đó thay đổi cách nhìn nhận của cậu trong việc phát huy khả năng nghệ thuật của con trẻ càng sớm càng tốt. Thành công ở tuổi trẻ của con cái là điều cha mẹ nào cũng mong muốn (sau này tôi cũng vậy ^^). Aiz, hãnh diện tí, khi làm một việc có ý nghĩa ^^.

TIẾP CẬN

Khi nghe nói Vanessa Mae là một thần đồng violin cổ điển. Ngỡ, điều đó chỉ là sự ca ngợi của báo chí. Khi tiếp cận khuôn mặt Á Đông biểu cảm, nụ cười tự tin và quyến rũ, ta lại một lần nữa nhầm lẫn vì âm nhạc chắc cũng đồng hành với nhan sắc và vóc người bé nhỏ của Mae? Thế nhưng, có một luồng sức sống mạnh mẽ toát ra từ người phụ nữ bé nhỏ này, và không ngờ âm nhạc của cô nổi loạn đến thế. Hơhơ, mới đầu cũng sốc lắm khi nghe những bản nhạc cô phá tung cảm xúc của mình, làm nó rối loạn rồi điên khùng theo. Có thể nói, Mae tiên phong trong việc kết hợp âm nhạc cổ điển và âm thanh điện tử của pop, rock mà hơi hướng Rock áp đảo. Âm nhạc đã làm tăng phần bốc lửa và mãnh liệt trong một thân hình nhỏ bé và tuổi trẻ như một con ngựa bất kham này. 

Số Woim Radio về Vanessa Mae là số khó nhất tôi từng làm vì không biết phải làm sao để truyền tải được chất nhạc vừa dữ dội vừa đằm thắm của cô. Hai lần làm xong đều xóa đi. Lần đầu tiên, viết chưa đạt. Lần thứ hai, âm nhạc không còn là thư giãn mà điên loạn, thính giả đang stress chắc nghe xong về Biên Hòa sớm luôn. Mae rất hay, song ban đầu tôi luôn so sánh giữa Mae và Maksim - hai phong cách cùng phá cách, cùng sáng tạo nhưng cách hòa âm, trình tấu lại khác nhau, chưa kể một - violin, một - piano. Chỉ khi tôi ngừng so sánh, ngừng chất vấn, ngừng sợ không vượt qua mình, khi đó tôi     mới bứt phá cùng Mae... :). 
Vì thế, khi nghe số radio này, chia sẻ với mọi người, chúng ta chỉ nhìn nhận cái đẹp trong âm nhạc của họ, tại sao Mae đến được với công chúng, thổi một làn gió mới vào âm nhạc bác học và trở thành người giàu nhất Anh Quốc, sở hữu tài sản 32 triệu bảng Anh năm 2006 chỉ nhờ vào cây đàn violin và những chuyến lưu diễn khắp thế giới của cô! Điều đó thể hiện, tiếng đàn này đầy ma lực.

BỨT PHÁ
Để tạo sự bứt phá của người phụ nữ quyến rũ này, Vy chọn cách so sánh giữa âm nhạc cổ điển và luồng gió mới mang tên Mae. Trong Woim Radio 17, có 2 lần mình so sánh.
- Đầu số radio: bản concerto Summer của Vivaldi
- Bản Classical Gas (Mason Williams)
Cùng một bản concerto nhưng với Summer, chương 3 Presto của Mae đã tạo ra một cơn bão khác với chất cổ điển thuần túy của Jean. Cùng một bản nhạc, Classical gas của guitarist Mason Williams đẹp một cách mẫu mực; với vilolinist Vanessa Mae, nó là điệu nhảy của sức sống.
Một điều mình nhấn mạnh lần nữa, so sánh không phải để xem ai hơn ai, mà để tôn trọng cách thể hiện của mỗi người. Như một chất keo dính riêng, bạn có thể thích người này hoặc không thích người kia, nhưng họ đều có người hâm mộ đấy thay và cũng tùy thời gian và giai đoạn nữa ^^. Chỉ cần tài năng và lao động nghệ thuật chân chính, chúng ta đều yêu mến và đón nhận.

Khi nghe, các bạn sẽ dễ nhận thấy 2 đối cực: Mae - phong cách dữ dội, mãnh liệt và Mae - uyển chuyển, da diết như ta vẫn thường nghĩ về tiếng đàn violin. Bước giao thoa nằm ở bản Aurora như một cách trung hòa số radio này với một ý nghĩa tuyệt vời mà Mae đã từng nói: "đó là sự hồi sinh của một thế giới rộng lớn bị tàn phá bởi thiên tai.Sự im lặng và thì thầm ngay từ đầu tác phẩm là dấu hiệu khởi nguồn cho cuộc sống mới trên trái đất".

MỘT MÌNH
Khi tôi về biển Cần Giờ trong đợt Outdoor training của Pion. Hai ngày tàn phá nhan sắc và sức lực, về chỉ có đổ gục mà nằm ngủ say như chết. Nhưng hên quá, tôi đem Mae theo mình và chỉ nghe khi bữa tối xong, tất cả chúng tôi được dạo biển đêm một tí. Khi đó, với Roxane's Veil, tôi viết nên Một mình... Ở đây, có một sự liên kết mà tôi không nói trong radio về Mae. Đó là liên kết "một mình" giữa 3 tác phẩm của Mae.

Bản Roxane's Veil được sử dụng trong phim Alexander The Great, nói về Alexander đại đế, nàng Roxane và người bạn "đặc biệt" của ông - Hephaestion. Nhưng cuối cùng, Roxane vẫn một mình dù có Alexander bên cạnh. Cuối cùng, Alexander đại đế vẫn chết trong một tình cảm cô độc khi người bạn Hephaestion mất trước đó không lâu. Và bản Roxane's Veil này thâu tóm tất cả điều này... 
Bản nhạc Theme of Romeo&Julliet sau đó cũng vậy. Và....

Vanessa Mae cũng một mình, có lẽ đó là lựa chọn của cô, không phải cô không có ai bên cạnh, song với âm nhạc, với violin - tình yêu ấy lớn hơn mọi thứ, không thể đánh đổi sự ràng buộc này bằng sự ràng buộc khác, hoặc có chăng với nghệ thuật, cô không cảm thấy cô đơn nữa... 

Mae đã thể hiện rất thật tất cả qua Roxane's Veil của Vangelis, A Time for us và Night Flight... như những gì mà tôi cảm nhận hay có lẽ tôi đã đặt cảm xúc phiến diện của mình vào sự liên kết vô tình này! Nhưng trên hết, những bản nhạc này đẹp từ tác phẩm tới cuộc đời... Nên, tôi mong bạn sẽ đón nhận nó như cách bạn đã đến với thế giới nhạc không lời cần sẻ chia và đồng cảm.



CHUYẾN BAY:)

Khi Woim Radio 17 phát sóng, có nhiều bạn nói nó đầy chất học thuật hay khó tiếp nhận. Tôi cũng không hiểu có "tính học thuật" ở đâu, vì mình cũng chỉ đơn thuần cảm nhận theo cảm tính. Cái khó ở đây, như tôi nghĩ ta đã áp đặt mình vào một khuôn khổ nào đó, ngay cả với âm nhạc. Tôi vẫn thích một câu nói của ad hoaihung: "Hãy làm những gì mình thích, cho dù có ít người nghe đi nữa"... tôi chỉ thêm vào ... "và khi biết những điều mình làm vì yêu thích là sản phẩm bản thân cảm thấy hài lòng nhất"...

Bản Night Flight ngay khi làm số radio này, tôi vẫn cảm thấy vướng mắc một điều gì đó, như là tôi chưa hiểu hết về nó. Và chỉ khi vào một ngày cuối tháng 5, tôi xem bộ phim Up in the Air trên HBO, tôi mới biết mình đã thiếu điều gì... Tôi không biết sau năm 20 tuổi, tôi sẽ có được những gì? Sẽ có những chuyến bay như tôi đã từng mơ đến không? Sẽ có những chuyến đi mà tôi ấp ủ không? Sẽ vươn tới một điều gì đó như cột mốc 15 triệu dặm bay của Ryan Bingham không? Sẽ tìm cho mình một nơi để "lấp chỗ trống" như Alex hay là cứ đi và nhận ra cuộc sống từng ngày một với trái tim nồng ấm của Natalie? 

Dù thế nào, qua số Woim Radio 17, tôi mong bạn sẽ đón nhận nó, như là một món quà tôi dành tặng bạn nhân ngày sinh nhật thứ 20, tôi còn được sống và trao đi...

Lê Vy, 22/06/2011, 5:50PM, hix lố 20p :((

P/S: Hôm nay là ngày sinh nhật người em rất thân của mình, chúc mừng sinh nhật em, Thân nha ^^! e hèm, xem như đây cũng là món quà dành tặng năm 19 tuổi của em :X, và đừng đòi quà nữa nhá :-"

June 21, 2011

Em - Mưa - ...



Chiều nghiêng mình che đỡ khuôn mặt em
Bên những vòm lá xanh mộng con đường nhỏ
Đôi mắt thôi miên mơ hồ để ngỏ
Những giọt mưa mỏng mảnh
Vội lách mình
Đậu trên bờ mi em có thể!


Con đường bần thần vì sắc áo em
Đậm màu hơn do mưa hay có chăng ngại đỏ mặt?

Khi hơi ấm lan tỏa cả nếp nhăn hằn sâu vì lạnh
Cái nắng cháy lòng mỗi lúc băn khoăn?


Dòng xe cộ vẫn trôi đi rất nhanh
Vụt qua dáng hình em một chiều tầm tã
Tôi không biết là mưa hay nước mắt rơi vội vã?!
Tay em run rẩy tập vé số còn sót lại trong ngày...

Tôi không biết mình phải làm gì cho em đây?

Kẹt giữa những trụ đèn xanh đỏ…
Tôi không biết mình đang làm gì nữa!
Chỉ nhìn em và thắt lòng
Chỉ nhìn em bên bờ sống vô không...
Llevzy, 1:03 a.m, 18/07/2010


Hôm nay, tôi lại bắt gặp hình ảnh này cách đây gần 1 năm... Hôm nay, tôi vẫn chưa trả lời được câu hỏi để mở... Hôm nay, tôi thấy lòng mình vẫn còn "sống"... Nhiều khi, chỉ cần bắt gặp những cuộc đời như thế... đã thấy mình quá hạnh phúc và được yêu thương...


9:09 PM, 21/06/2011... 
Long Khánh - một ngày mưa

June 19, 2011

Woim Radio 9: Maksim Mrvica - A New World


Có thể nói đây là số radio đầu tiên tôi giới thiệu về một người nghệ sĩ New Age mà mình yêu mến từ lâu - Maksim Mrvica, được phát trên sóng Woim.net ^^ vào trung tuần tháng 1/2011

GẶP GỠ

Tôi đến với Maksim vào một dịp tình cờ, nhớ vào một chiều học thể dục vào năm 12, tôi được bạn Việt lớp 12Anh cho mượn usb chép nhạc. Ngày đó, lớp Văn và Anh học chung giờ thể dục nên thật may mắn quen được anh bạn đánh piano rất hay này. Cũng nhờ Việt mà mình biết được trang Tapchiamnhac có nhiều bài viết thú vị. Những bài Việt gửi, có 2 bản suốt ngày tôi cứ mở nghe hoài không chán - Pour Chopin của The Daydream và... Croatian Rhapsody của Maksim. Đến với người nghệ sĩ này tình cờ như thế đấy ^^.

Ngay giai điệu đầu tiên cất lên đã hoàn toàn thuyết phục và cuốn hút. Cảm giác khi bắt gặp một bản nhạc hay với tôi sướng lắm như là được nói chuyện hợp rơ ăn ý với một người bạn vậy. Tôi bắt đầu một ngày mới với Croatian Rhapsody trong suốt quãng thời gian ôn thi căng thẳng sau đó. Quả thật, âm nhạc có khả năng truyền cảm hứng cho những người yêu mến nó thật sự. Và cũng cám ơn Việt lần nữa :X (nếu bạn có đọc được bài viết này của Vy^^.)

BẤT TAY

Có một điều mà cô H thường nói - người cô không chỉ dạy văn mà còn tạo nên tôi của bây giờ - làm tôi nhớ mãi: "Con hãy bỏ ngay cái thói biết nửa vời, nói biết cũng không đúng, nói không biết cũng không phải, phải hiểu cho tường tận". Những năm cấp 3 tôi chiến đấu với cái thói xấu này của mình, và phần nhiều nó cũng có kết quả cho bây giờ. Nay, tôi lại hiểu thêm một điều nữa, ta chỉ thật sự muốn đi đến tận cùng những gì ta yêu thích và có sự bức bách của tâm trí, không hiểu nó thì thấy ngứa ngáy lắm ^^!

Bắt tay vào làm radio về Maksim. May mắn là thông tin của anh cũng có được một vài bài viết. Nhưng chưa đủ, tôi chọn ra những bài mình yêu thích giai điệu nhất. Và tìm thông tin xuất xứ của những bản nhạc này. Và bất ngờ với những kết quả mình tìm được. Bên cạnh so sánh với những bản gốc, như Somewhere in time, Exodus được Maksim chơi lại, giữa chúng có gì khác nhau. Tất cả những gì tôi học được từ cô, bây giờ nó như thấm vào máu, trở thành của mình. Và sản phẩm từ đó ra đời.

Tất cả các bản nhạc đều được sắp xếp theo một trình tự. Với Woim Radio 09 về Maksim, đó là sự kết hợp xen kẽ giai điệu lúc mạnh mẽ, lúc trầm lắng chiêm nghiệm và chặt chẽ về nội dung, như sẽ không có bản nhạc nào phù hợp hơn Hana's eyes của Tonci Huljic khi nói về tuổi thơ Maksim giai đoạn đến với piano, nhất là đoạn dạo đầu của tác phẩm. Và bây giờ, mình vẫn cho đây là sản phẩm tâm đắc nhất về nội dung và âm nhạc. 
Rất tiếc vì còn 1 bản nhạc của Maksim tôi không đưa vào radio được vì thời lượng chương trình có hạn, đó là Amazonic - bản nhạc trung tâm của WR9. Với Amazonic, tôi cứ luôn hình dung ra một chặng đường dài, có lúc con người ta ra sức quẫy đạp, chiến thắng và vinh quang. Rồi sau đó khi âm nhạc trầm xuống, nó như một phút giây bình yên, nhìn lại chặng đường mình đã đi, rồi lại tiếp tục cuộc hành trình ^^. Có lẽ bạn sẽ cảm nhận khác tôi, nhưng sự tường tượng này làm tôi an lành với lòng mình.

YÊU MẾN

Cá nhân mình về giai điệu nhẹ nhàng của Maksim, Vy luôn nghe lại 3 bản nhạc, đó là Hana's eyes, 'Leeloo's Tunes và Still Water. Nó có thể xoa dịu cảm giác trống trải và cả lo lắng nữa.

Về Still Water, đến giờ mỗi lần trời mưa lại bật lên chỉ để cảm nhận bài viết của The_road :). Điều này Vy chưa từng nói với ai, kể cả với người viết. Bài viết này, sau khi anh bạn hoàn tất không nói gì với mình, chỉ đăng trên facebook và ghi dưới bài viết: 

"Vy: Nếu e dùng bài này cho ct sắp tới thì a nghĩ em cần một cái tên khác cho nó"...
Y như "Những ngày phố mưa" được dành riêng cho Still water vì ngay khi tôi được đọc bài viết này của anh, tiếng nhạc trong thanh của Maksim đang vang lên...

Và một lý do nữa, mà khi nghe, mẹ tôi bảo:

- "con viết bài này à?"

- "không, bạn con đó mẹ."

- "Sao giống cách con hay viết quá, cả lúc nhỏ hay núp dưới áo mưa và len lén chui đầu ra nhìn mọi thứ xung quanh của con cũng giống nữa..."


Cám ơn The_road ^^
Nhiều khi, những thứ thật nhất không cần nói ta cũng có thể hiểu nhau và ai cũng có những khoảnh khắc ấy chỉ có điều ta thường hay bỏ qua hoặc lờ đi...



HẠT SẠN :-s
*Âm thanh: Chia sẻ với mọi người, quá trình làm một radio, tự bản thân vừa viết, thu và mix nhạc. Lúc này, vẫn đang dùng Cool Edit Pro - phiên bản cũ của Adobe Audition, lọc rè thì không ổn chút nào, nhưng chưa biết cách khắc phục tạp âm từ laptop và micro cùi pắp yêu dấu của mình ^^. Nên mọi người thông cảm cho em nó, phải sử dụng hiệu ứng Old Time Radio nên mới lọc được nhưng kèm theo là giọng nói như ở thời nào phát ra từ một cái radio cũ vậy ^^! 

*Giọng nói: còn về giọng nói thì chắc sẽ có vài chỗ mọi người nghe hơi chói tai vì phát âm mình nó :"> hông được quen tai nhưng đã thành thói quen làm nên một con người nên các bạn xem như nó là khuyết điểm cố hữu của mình nha ^^
***
Viết dài quá rồi^^
Sau tất cả Vy muốn gửi đến những ai đã và đang nghe số Radio này, sẽ có thêm một nguồn năng lượng cho cuộc sống của mình, thực hiện giấc mơ và nổi loạn với nó như Maksim đã từng làm thế^^. Và bài viết này sẽ là một lần lưu giữ những điều mà Vy không nói ra trong số Radio về Maksim Mrvica.

Bây giờ thì chúc mọi người vui vẻ và tốt lành.
1:12am, 19/06/2011
Lê Vy