May 15, 2011

Hương Thời Gian




K: em 20 rồi nhanh quá
M: uhm, em 20 rồi, nhưng cách đây 2 năm thì giờ vẫn vậy…
K:…
***
Mỗi khoảnh khắc đều có giá trị riêng mà nếu bạn hỏi tôi, cũng chẳng thể có câu trả lời nào chính xác. Thôi, cứ gọi là hương thời gian vậy…

Có lần, khi đang đi bộ cùng mẹ trên con đường CMT8 ở LK, hít hà hương đêm và bật ra thành tiếng: Mẹ có nghe mùi tết đang đến không?

Có lần, khi chạy bộ 1 mình dọc theo con đường trước trường LTV, vào 1 ngày tối trời, khi tăng tốc, vang vang trong đầu nỗi sợ không đậu Olympic 30/4, tôi dừng lại, ghé vào hàng sách cũ và tìm được cho mình cuốn “Những dòng sông đều chảy”… Chợt nhận ra: Hương đêm của 1 ngày rất cũ khi thức đến 4h để đọc thêm trước khi thi tuyển vào trường, trong 1 ngôi nhà xập xệ, hôm đó tôi chỉ Mai 1 con đom đóm lấp ló sau tán lá…

Có đôi lần, tôi đi vòng Sài Gòn, bắt đầu từ Nhà thờ Đức Bà, qua IDECAF đường Thái Văn Lung, dọc Tôn Đức Thắng, chạy thẳng dài ra ngã tư Điện Biên Phủ rồi vòng lên Võ Thị Sáu. Khi chân đã mỏi, dừng lại ở 1 tòa nhà màu vàng bán piano… Lúc đó, tôi mở to mắt nhìn… Hương của 1 chiều Long Khánh cúp điện, động đất rất nhẹ, trong Nhà Sơ, và đang đánh những bản vỡ lòng trên chiếc piano sờn cũ…

Đôi lúc, chạy xe trên đường, bất chợt nhìn thấy những chùm hoa đỏ rơi giữa ngàn hạt mưa mỏng manh… Tôi lại hít thật sâu và cảm giác: Thế là hương của 1 mùa hè lại đến. Thế là tôi lại rời xa nơi ấy được 2 năm… Hương ngày cuối cùng của quãng đời học sinh, tôi vẫn ngỡ là ngày đi học bình thường... Hương của những ngày ngơ ngẩn nhìn cây lim xẹt trổ bông vàng rực cả góc trường... Hương của thương nhớ khi cả lớp lao động quét lá, dọn rác mà chú Hải Ly phân công... Hương của một lần trở lại cùng Siêu Sao ngồi trước thư viện... Hương của một ngày về trại nằm ngủ vật vờ trên ghế đá sân tennis... Hương quay quắt!

Bây giờ, nhiều lần, chị N nói sao không xuống đây ngủ, làm gì mà phải nằm trên cái giường áp mái nóng bức ấy... Tôi chỉ trả lời qua loa là trên đây có được không gian riêng... Thế nhưng, khi đêm về, nhắm mắt lại, mùi hương của những đêm ngủ muộn lại nhức nhối... Cây đèn bàn trên chiếc giường tầng nhiều lần tôi làm Thảo Mi thức giấc... Ánh đèn sáng bên cái cửa sổ xanh bạc phếch chỗ Thảo Vi vẫn còn sáng. Gấu từng nói: "giờ thì tớ biết ánh đèn để thâu đêm bên C7 là của ai"... Tôi đã ngủ quên trên cái giường tầng của ktx đến khi tiếng nhạc đánh thức cả khoảng trời ký túc ấy bật vang... Nhưng giờ, cho dù mẹ vẫn mua 1 cái như thế... vẫn nằm trên cái giường áp mái... thế mà, hương ký túc vẫn thắt lòng...

Bây giờ, nhiều lúc lên thư viện ngồi học, chưa đầy nửa tiếng đã muốn đóng sách. Giờ, tìm cho mình một góc cafe nào đó để "mần" vài thứ. Thế mà, tôi lại thấy bóng dáng của một hội trường bỏ hoang, giữa lô lốc ghế đá ẩm vì sương đêm. Tôi lại muốn một lần trở lại để nhắm mắt mà cảm nhận mùi hương đất tuyệt diệu ấy... Của 1 buổi chiều thả diều cùng 1 cô bé không hỏi tên. Cùa những ngày học quên thời gian, của tiếng cười lanh lảnh từ F4, F8  và nghe 1 tên đọc thuộc lòng bài "Tuyên ngôn độc lập" hơn cả chuyên Văn, bao lần dò bài cùng Tuyến, Mai Hằng và nghe đâu đó tiếng guitar và hát ngâm nga... Cả cái phòng Tivi chung luôn thường trực Bun vs MH quyết lấy cái tivi ấy làm chồng ^^
***
Thảng hoặc… tôi đã từng giá như mình được trở lại… bù đắp được cho mình những lỗ hổng, những mất mát, cả thất bại, có thể lấp hết để quá khứ trở nên hoàn chỉnh… Lấp để vơi bớt đi cái nhớ. Lấp để dối lòng mình là không thể quên…
Trước tết, tôi đến thăm cô H… ngồi trên cái xích đu, tôi siết tay cô, ôm lấy cô như  1 người mẹ thứ 2 của mình…
-          Con nhớ cô quá…
-          Thì cô đang ở đây còn gì…
Thì ra… tôi đang nhớ mình trong quá khứ, nhớ cô trong thế giới đã qua của tôi. Và nhiều khi ngay trước mặt, ta cũng thấy xa lắm vì đâu đó trong cái ương ngạnh này vẫn còn níu kéo hình bóng của những ngày trước đây…

Ai bảo thời gian qua đi có thể làm ta quên, ta chỉ vờ như đã quên… Như một cuốn sách cũ lâu ngày chồng chất trên những giá sách cao ngất của 1 thư viện chật hẹp… Vô tình, 1 ngày, hương thời gian dừng lại, bắt ta lục tìm, đào bới để tìm ra trang sách ấy, hít hà mùi ẩm mốc của nó… Chỉ để vô tình rồi hữu ý, níu giữ mình giữa tích tắc thời gian, níu giữ mình của mình đã qua…
                                                                                                       Mylife, 6:46 pm, 15/05/2011
                                                                                                                          L.V

No comments:

Post a Comment