July 18, 2011

Không thể biết




Em đang chờ vào một ngày trở lạnh
Trí nhớ buông phanh. Vẹn nguyên. Không tì vết
Như cách em hồn nhiên nhìn đôi đũa lệch
Lăn tròn trên cát... Cười hềnh hệch chẳng ngại người qua!

Cứ cốc đầu em đi và bảo ngốc nghếch
Chỉ vì bám lấy một hình hài mờ nhạt.
Không phải là mơ cũng chẳng phải thật!
Không phải là thương cũng không hẳn là yêu?!
Như đường nét liêu xiêu...
Chia rẽ lằn ranh tưởng tượng - hiện thực
Như tan thành mây khói...
Giữa hi vọng và viển vông.

 
Em đã luôn nhìn người từ bầu trời rộng.
Không thể biết khi nào gió tới, đông sang.
Không thể biết khi nào người đứng lặng...
Không thể biết trái tim người lang thang qua góc phố
Sẽ dừng chân... nơi em chưa hề gặp gỡ.
Em không thể thấy ánh sáng hắt ra từ cửa sổ.
Từ góc nhà nào đó thoang thoảng hương quỳnh.
Người đã viết vào một đêm trở gió.
Em không thể thấy bất kỳ điều gì...

Em ước mình là một cánh chim di
Bay về miền đất không tồn tại nỗi nhớ
Tìm dáng hình mình một lần nữa...
Không phải ai khác!
Năm tháng luôn cười nhạo những trái tim bé nhỏ
Không bao giờ biết - nỗi đau rồi sẽ phai nhạt.
Không bao giờ biết - phía trước còn lắm ngã lạc.
Không bao giờ biết - một ngày nào đó
Ta sẽ thôi ước mơ...
                                                                                                  SG- một ngày nghỉ chân.
                                                                                                                                                      Lê Vy, 18/07/2011, 8:04pm  

No comments:

Post a Comment