Có ai ngờ những khoảng trời rộng
sẽ níu chân em, dần xa vạn cánh đồng
sẽ sắp xếp đường em chạy
ngang qua những khoảng trống...không anh.
Có ai ngờ đời là ngàn ảo vọng!
sẽ vụt tắt khi đêm về đơn độc,
sẽ âm thầm hút cạn nhựa sống,
sẽ thổi lạnh những ngóc ngách dang dở,
sẽ làm em tan nát những giấc mơ...
Có ai ngờ đường về ướt đẫm những cơn mưa
đời trút để thương người...hay đời lạnh nhạt,
hay vỗ vai người tin cậy...
một chút xót lòng để biết đắng cay!
Có đâu ngờ em sẽ lại sống!
có đâu ngờ anh sẽ lại sống!
qua những ngày đông...
ngỡ là trở lại,
nơi đã đánh mất...
những ngô nghê vụng dại,
những thầm thì chất ngất
đã qua rồi...dù có đâu ngờ!
Hãy để em và anh
Bước tiếp...những con đường song song...
Llevzy, 7:00 p.m, 18/04/2010


No comments:
Post a Comment