Tôi không ngờ những con đường
Tôi không hiểu những vấn vương
Tôi không biết những khôn lường
Đời sẽ đổi thay xoay vần sau trước...
Cả khi không hiểu đời hay mình đang trôi!
Vội vã đi mãi đến bên kia thế giới
Tôi ngỡ ngàng mình đã khóc cả quãng đời…
Tôi cứ hoài gặm nhấm nỗi đơn côi
Chôn chặt mình, một tình yêu quá xa vời…
Tôi thích tôi, đứa trẻ cười vui ngày cũ
Tôi thương tôi những áng mây xám trời!
Tôi thấy tôi của một ngày lặng lẽ,
Tôi tìm tôi… rất chậm giữa hối hả con người!
Sẽ còn đau hơn khi đời vùi dập
Sẽ còn xót lòng những chia ly xa vắng
Nên xin em hãy sống đáng cuộc đời
Yêu thương em và thương người cứu rỗi
Xin ơi Người nụ cười sẽ lên ngôi…
5:30 p.m, 19/02/2010
Võ Lê Vy


hay qua' :)
ReplyDelete