Tặng AP, RT
Em chưa từng thấy rừng dã quỳ
Chen giữa những lối đi.
Màu của ánh mặt trời rực rỡ,
Mềm ướt sáng rơi mi...
Chen giữa những lối đi.
Màu của ánh mặt trời rực rỡ,
Mềm ướt sáng rơi mi...
Những cánh hoa vươn mời nắng ngọc.
Sau cơn mưa bất chợt se lòng...
Những cô nàng thơ ngốc!
Hãy cứ vui cười lên nhé!
Giữa bầu trời xanh veo gợn sóng,
Giữa cuộc đời rộng,
Em xin là màu nắng êm.
Sau cơn mưa bất chợt se lòng...
Những cô nàng thơ ngốc!
Hãy cứ vui cười lên nhé!
Giữa bầu trời xanh veo gợn sóng,
Giữa cuộc đời rộng,
Em xin là màu nắng êm.
Ước gì đêm kéo ngày dài thêm!
Như gió vô tình rít dày song thưa...
Ánh sáo rơi huyền hoặc ô cửa.
Em thả trôi những thênh thang tóc mềm.
Em ngại bước đi giữa tiếng đời mộng mị.
Sương Đơn Dương xao xác trời thi.
Chỉ mộc mạc ánh nhìn anh vô ý...
Chao đảo em… một nhành hoa dã quỳ.
Llevzy, 22/11/2010, 5:20pm
Như gió vô tình rít dày song thưa...
Ánh sáo rơi huyền hoặc ô cửa.
Em thả trôi những thênh thang tóc mềm.
Em ngại bước đi giữa tiếng đời mộng mị.
Sương Đơn Dương xao xác trời thi.
Chỉ mộc mạc ánh nhìn anh vô ý...
Chao đảo em… một nhành hoa dã quỳ.
Llevzy, 22/11/2010, 5:20pm
P/s: Bài thơ này gần một năm rồi đấy. Nó xuất phát từ chuyến đi của một người bạn với những bức ảnh dã quỳ rất đẹp, làm mình nhớ ĐL kinh khủng. Giờ thì sắp đến mùa dã quỳ nở rồi. Đã hứa là sẽ dành vài ngày để về "ngây ngô quận" mà không biết có cơ hội không nữa. Ai biết chừng, chuyện gì tới sẽ tới. ^^
***
Photos: Apo's
Music: Canon in D thì quá quen thuộc rồi. Nhưng thực sự rất thích bản của Brian Crain. Những con phố, từng góc đường se se lạnh rồi những quán hàng nho nhỏ mà ấm cúng cứ hiện ra.
Chỉ cần một tách trà nóng, một ly sữa đậu nành trong một góc nhỏ nào đó... chà, một ổ bánh mì xíu mại 10k, miệng thở phì ra khói cũng đủ để thu nhỏ ĐL rồi.
Chưa kể đến những con đường nhỏ xíu quanh co thường đi vô định nữa, chưa kể đến nơi mình từng sống nửa tháng... chưa kể đến quán cafe mình hay ngồi... chưa kể đến con hồ, những buổi rạng đông và hoàng hôn dần tắt...
Chưa kể đến những bản tình ca hay hát... chưa kể đến cái ba lô vẫn còn để nguyên trạng chờ ngày xách đi... chưa kể đến những bó hoa đi chợ sáng... rồi chục món ăn vừa rẻ vừa ngon vừa nóng hổi... chưa kể đến cái quán net mình hay ngồi sau vài ngày để cập nhật tin tức... ^^
Đã từng muốn cùng bạn bè hay ai đó về nơi này chỉ là để cảm nhận hương vị rất riêng của vùng đất gắn bó với... tâm hồn mình. Người ta nói Phố Núi buồn lắm nhưng giờ trong ký ức của mình hiện lên rất tươi tắn như giai điệu của Canon ^^. Vì nơi đó, mình đã sống rất thật và không tính toán điều gì:).



No comments:
Post a Comment