3:15 PM, 15/10/2011Sáng dậy, mở mắt là đã thấy nhức không thể tả. Bắt đầu ngày cuối tuần bằng cái dáng lẩn thẩn, đầu xù tóc rối đi vào phòng tắm, soi mắt thì nhìn thấy quầng thâm đậm hơn những tháng hè ăn ngủ điều độ. Thế là lại trở về cái lối sống thành thị mà mình chẳng thể nào tránh được.
Hình như mình đã khóc trong giấc mơ đêm qua nên sáng nay mắt mới sưng húp thế này. Ngẫm lại hình như đã hai ba lần khóc trong mơ đến nước mắt lăn dài trên gối. Khóc cả trong mơ và đời thật. Cũng chỉ vì cái bài ngày hôm qua đọc và ám ảnh luôn trong lúc ngủ. Nghe đâu đó nói điều này thường ngược lại trong đời thật, chắc sẽ có niềm vui gì sắp tới. Dù có vui hay buồn gì thì bây giờ khác rồi, có cười đùa, hạnh phúc, có than thở hay mệt mỏi hay đuối sức thì cũng biết nó qua rất nhanh, chỉ thật trong một khoảnh khắc rồi ta cũng chẳng thể nhớ nổi nó đã từng vui buồn thế nào ngoài một dáng dấp mờ nhạt.
Sáng đấu tranh tư tưởng lắm mới bước ra khỏi nhà, leo lên cái xe buýt quen thuộc với mình gần 1 tháng nay, thẳng ra Bến Thành rồi cuốc bộ qua trường. Thế mà, vừa bước vào cổng là các bạn bay ra hớn hở: "Nghỉ rồi về đi cô ơi...". Đời chỉ có những giây phút làm mình ngạc nhiên như thế thôi T_T!!!! (Ở nhà ngủ sướng hơn không!!!) Biết về đâu giờ!!! 4h lại bắt đầu học lại!!! Biết đi đâu giờ...!!! Thế là chui vào cái quán cafe gần trường...
Nghĩ thì cái quán này cũng có duyên với mình, hai lần đều vào và ngồi viết blog. Chắc sẽ trở thành một thứ quen thuộc vào những ngày sau này. Ở đây không được yên tĩnh lắm như những quán cafe mình thường chọn, không có một không gian riêng tư. Người vô ra liên tục. Nhưng khá tự do, mình chọn luôn một cái bàn lớn cho 6 người ngồi. Chả ai nói gì khi giờ trưa đầy khách không có chỗ :"> (ngồi với mình có sao đâu mà chả thấy ai mon men đến nói cho ngồi ké :( ).
Vừa gửi mail xong cái bài mình phải vất vả gần 2 tiếng ngày hôm qua. Chờ phản hồi, chẳng còn gì làm thế là viết blog. Ngồi đây làm mình nhớ về những quán cafe đã từng trở thành quen thuộc rồi xa lạ: Góc cafe trong Hoa Lư, Đen và Trắng, Era, Yên, Hoa, Lãng rồi Retro... Mỗi lần chuyển qua một nơi ở mới lại một lần gắn bó với một quán cafe nào đó, trở thành quá quen thuộc rồi khi dời đi, lại đâm ra như chưa hề tồn tại trong trí nhớ. Cũng đâm ngạc nhiên với ký ức của mình. Có thể gắn bó quá nhiều rồi lại như chưa hề quen biết. Rồi lặp lại cái vòng lẩn quẩn đó cho đến cuối đời. Nghĩ thế tự nhiên thấy nhẹ nhõm khi đối diện với bất kỳ sự quên - nhớ nào.
01:395 AM, 16/10/2011
Vừa học xong chuyên môn, nhận được điện thoại của RT, thế là bay qua Tân Thuận nghe cùng chị. Ngồi cùng chị xem những tiết mục chào đón tân sinh viên, nhớ cái thời của cách đây 2 năm, cũng ngồi như thế và bình luận.
- "Đây mới là em nè."
- "Sao RT?"
- " Cái cách im lặng ngồi nhìn và nghe thế này. Năm trước em là ai khác, chứ không phải là em như lúc này..."
- "..." Và hình như tôi thích tôi của lúc này.
Cũng chẳng ngờ là mình đã đi qua một quãng thời gian dài thế để quyết định mình muốn gì và đi theo nó. Đã từng và chắc sẽ còn nhiều lắm những ngu ngốc và dại khờ, trượt dài rồi gượng dậy đứng lên. Thế nhưng, cảm giác bây giờ, như chỉ mới là bước chân đầu tiên. Có nhiều con đường sẽ đưa ta đến đích nhanh chóng. Có những con đường sẽ dẫn ta về điểm xuất phát... nhưng ở một ngã rẻ khác, và bắt ta phải hít thật sâu và mở to mắt mà bước đi tránh những sai lầm...
Tôi khá duy tâm, hay tìm ra những qui luật nào đó trong đời sống của mình. Khái quát nó và cho đó là số phận hay đã là một sự sắp đặt sẵn. Kể cả với những con người xung quanh tôi. Mấy ngày nay, những câu chuyện cứ tiếp diễn như những năm về trước, chị tự hỏi sao trở lại và làm rối tung hết mọi thứ. Tôi lại nghĩ, hay là vì ta mắc nợ nên phải trả, trả cho xong rồi mọi thứ sẽ qua đi. Cứ xem như đó là một cách để tôi luyện trái tim mình thêm cứng cỏi và an nhiên.
Cứ mỗi lần tôi bắt đầu lo âu với hoàn cảnh và chính bản thân mình, thì câu nói mà Người thường hay nói lại vang lên: Tất cả đều là sự sắp xếp hợp lý nhất. Nếu ai đó xuất hiện trong cuộc đời của bạn, bắt đầu - kết thúc hay trở lại rồi ra đi... hẳn họ đã được giao một trọng trách phải đưa cho ta một điều gì đó để suy ngẫm và soi lại mình...
Tôi cứ nghĩ cơn bệnh của mình đã qua rồi, thế mà hôm nay, nó được ẩn dưới cái vẻ bình thường đến mình cũng chẳng nhận ra. Để rồi, chỉ cần một giây khắc, cơn đau làm tôi co thắt và biết... mình cần phải nghỉ ngơi và cần được người khác chăm sóc.
-"Sao không gọi chị sớm hơn..."
Mấy ngày trước, trên chuyến xe buýt cuối cùng trong ngày về nhà, tôi nhìn mông lung ra đường mà chẳng ngờ đã qua nhà rất xa rồi... Hôm đó là một ngày tệ lắm. Tệ đến nỗi tôi đã khóc trên đường đi bộ ngược trở lại. Chẳng phải khóc vì quá mệt, quãng đường đôi chân tôi vẫn có thể bước đi... thế nhưng, nước mắt vẫn rơi vì những "giá như" mà trước đây cô H cấm tôi không được nhắc đến hai từ đó... G nói là sao tôi không gọi điện cho chị đón, sao không gọi điện cho G hay ai đó để vừa nói chuyện vừa về cho đỡ sợ không?!. Tôi nói "Không...vì...". "Cậu lại không à?". Tôi chợt nhận ra mình đang nói dối chính mình...
G làm tôi nghĩ đến câu hỏi suốt đêm hôm đó, sao lại không nói với chị sớm hơn mà cứ tự mình lo thế, sao lại không níu kéo hay kèo nài một tí, sao lại không gọi điện trong khi nỗi sợ cũng đâu kém gì cái vắng vẻ xung quanh. Chắc là do đã quá quen thuộc với sự chịu đựng... Chắc là do sợ mình là gánh nặng của người khác... Chắc là do đã quá quen thuộc với cách nghĩ hãy tự đứng lên... Có lẽ từ giờ, mình phải học lại cách sẻ chia.

Chắc giờ này chị vẫn còn thao thức... tôi thì vừa làm xong sp thứ hai. Tin nhắn cuối chị gửi tôi trong ngày mà tôi nói với chị sẽ ghi lại:
01:395 AM, 16/10/2011
Vừa học xong chuyên môn, nhận được điện thoại của RT, thế là bay qua Tân Thuận nghe cùng chị. Ngồi cùng chị xem những tiết mục chào đón tân sinh viên, nhớ cái thời của cách đây 2 năm, cũng ngồi như thế và bình luận.
- "Đây mới là em nè."
- "Sao RT?"
- " Cái cách im lặng ngồi nhìn và nghe thế này. Năm trước em là ai khác, chứ không phải là em như lúc này..."
- "..." Và hình như tôi thích tôi của lúc này.
Cũng chẳng ngờ là mình đã đi qua một quãng thời gian dài thế để quyết định mình muốn gì và đi theo nó. Đã từng và chắc sẽ còn nhiều lắm những ngu ngốc và dại khờ, trượt dài rồi gượng dậy đứng lên. Thế nhưng, cảm giác bây giờ, như chỉ mới là bước chân đầu tiên. Có nhiều con đường sẽ đưa ta đến đích nhanh chóng. Có những con đường sẽ dẫn ta về điểm xuất phát... nhưng ở một ngã rẻ khác, và bắt ta phải hít thật sâu và mở to mắt mà bước đi tránh những sai lầm...
Tôi khá duy tâm, hay tìm ra những qui luật nào đó trong đời sống của mình. Khái quát nó và cho đó là số phận hay đã là một sự sắp đặt sẵn. Kể cả với những con người xung quanh tôi. Mấy ngày nay, những câu chuyện cứ tiếp diễn như những năm về trước, chị tự hỏi sao trở lại và làm rối tung hết mọi thứ. Tôi lại nghĩ, hay là vì ta mắc nợ nên phải trả, trả cho xong rồi mọi thứ sẽ qua đi. Cứ xem như đó là một cách để tôi luyện trái tim mình thêm cứng cỏi và an nhiên.
Cứ mỗi lần tôi bắt đầu lo âu với hoàn cảnh và chính bản thân mình, thì câu nói mà Người thường hay nói lại vang lên: Tất cả đều là sự sắp xếp hợp lý nhất. Nếu ai đó xuất hiện trong cuộc đời của bạn, bắt đầu - kết thúc hay trở lại rồi ra đi... hẳn họ đã được giao một trọng trách phải đưa cho ta một điều gì đó để suy ngẫm và soi lại mình...
Tôi cứ nghĩ cơn bệnh của mình đã qua rồi, thế mà hôm nay, nó được ẩn dưới cái vẻ bình thường đến mình cũng chẳng nhận ra. Để rồi, chỉ cần một giây khắc, cơn đau làm tôi co thắt và biết... mình cần phải nghỉ ngơi và cần được người khác chăm sóc.
-"Sao không gọi chị sớm hơn..."
Mấy ngày trước, trên chuyến xe buýt cuối cùng trong ngày về nhà, tôi nhìn mông lung ra đường mà chẳng ngờ đã qua nhà rất xa rồi... Hôm đó là một ngày tệ lắm. Tệ đến nỗi tôi đã khóc trên đường đi bộ ngược trở lại. Chẳng phải khóc vì quá mệt, quãng đường đôi chân tôi vẫn có thể bước đi... thế nhưng, nước mắt vẫn rơi vì những "giá như" mà trước đây cô H cấm tôi không được nhắc đến hai từ đó... G nói là sao tôi không gọi điện cho chị đón, sao không gọi điện cho G hay ai đó để vừa nói chuyện vừa về cho đỡ sợ không?!. Tôi nói "Không...vì...". "Cậu lại không à?". Tôi chợt nhận ra mình đang nói dối chính mình...
G làm tôi nghĩ đến câu hỏi suốt đêm hôm đó, sao lại không nói với chị sớm hơn mà cứ tự mình lo thế, sao lại không níu kéo hay kèo nài một tí, sao lại không gọi điện trong khi nỗi sợ cũng đâu kém gì cái vắng vẻ xung quanh. Chắc là do đã quá quen thuộc với sự chịu đựng... Chắc là do sợ mình là gánh nặng của người khác... Chắc là do đã quá quen thuộc với cách nghĩ hãy tự đứng lên... Có lẽ từ giờ, mình phải học lại cách sẻ chia.

Chắc giờ này chị vẫn còn thao thức... tôi thì vừa làm xong sp thứ hai. Tin nhắn cuối chị gửi tôi trong ngày mà tôi nói với chị sẽ ghi lại:
Hãy để tự nhiên. Như mặt trời mọc đằng đông. Như gà tự gáy khi trời sáng. Không gượng gạo, vội vã để thỏa mãn một chút gì trong chốc lát. Điều gì mau tới sẽ chóng tàn. Hãy tập an nhiên và mở lòng để đón mọi thứ ngay kể đó là hạnh phúc hay dở dang. Trọn vẹn hay nửa vời... Tất cả sẽ đến hoặc không đến... Chỉ vậy.
"Từ những cơn mơ thủ thỉ... như tiếng gọi của miền xa nào đã vãng..."
(Anh từng ghi trong blog mình đó là câu thơ tôi viết... thế mà tôi lại quên đi sự tồn tại của nó như một thói quen rồi bỗng chốc biến mất.)
Ta vẫn thường sợ những thứ thành ra quá quen thuộc vì rồi sẽ khó có thể từ bỏ hay quên đi. Thế nhưng, quen hay không quen cũng chỉ là ảo ảnh trước thời gian.
Photo: Ali's Blog
Music: Brewing of Love - ba ngày nay em chỉ nghe đi nghe lại bản nhạc này :). Tặng các chị >:D<
Music: Brewing of Love - ba ngày nay em chỉ nghe đi nghe lại bản nhạc này :). Tặng các chị >:D<

No comments:
Post a Comment