
Đang ngồi trước một góc trong thư viện, trước mặt là khung cửa sổ bằng gỗ với nét uốn lượn của những cây Cello. Màu nâu vàng của rèm cửa không ngờ lại hợp với cái bàn hình bán nguyệt một cách kỳ lạ. Như không gian trong những cuốn tiểu thuyết của Jane Austen, kiêu kỳ nhưng không xa cách.
Bây giờ, tự nhiên tôi nghĩ tới bức ảnh anh nói ngày hôm kia. Người ta có thể ngồi ngắm nhìn hàng giờ một khung cửa chì vì nó quá đẹp, hay thật ra chẳng có chút nghệ thuật nào ngoài cái cảm giác mình gán ghép cho là hợp thời và hợp tình.
- "MƯA" - thầy quản lý thư viện nói vang.
- Anh làm gì mà thất thanh dữ vậy - Cô thủ thư hỏi.
- Dạo này nhiều mệt mỏi nên lâu lâu cần được la sảng khoái thế.
Tôi lại nghĩ khác. Cái tiếng "Mưa" của thầy đánh thức cái không gian im ắng ở đây, để rồi mọi người chợt nhận ra là cơn mưa sáng làm mát hẳn cái không gian khô khốc này. Ai cũng dãn cái khuôn mặt đờ đẫn. Tôi bật mở Oh my love của John Lennon, nhỏ thôi, nhưng làm anh kế bên nhẩm theo giai điệu của nó. Âm nhạc có sức lan tỏa lắm. Thế là, sau khi bài hát kết thúc. Cô thủ thư mở folder nhạc toàn những bản hòa tấu khá hay. Thế là, thư viện vào cái giờ tầm trưa này, lại như một quán cafe với những góc riêng nhưng chung một giai điệu êm ái. Mưa cũng làm người ta yêu đời hơn.
Ngày nhỏ tôi đã từng ước mình sẽ có một góc học tập dễ thương như vậy. Những hàng lá phượng trước mặt đánh rơi từng giọt mưa nấn ná ở lại. Mái ngói nhà bên rêu bám đầy vẻ ẩm ướt của bùn đất. Một màu xanh sáng trong sau cơn mưa gột rửa. Tôi lại dễ dàng ngơ ngẩn vì những điều đơn giản thế.
Mọi thứ dễ đến và dễ đi. Ông Trời đã cho thấy thế còn gì. Như những cơn mưa trắng trời rồi bất chợt tạnh thế. Có những điều hàng chục năm mới thực hiện được, có những điều chỉ đến trong một khoảnh khác rồi biến mất như chưa hề tồn tại hoặc có khi chẳng bao giờ hiện hữu. Vậy thì có thể đoán trước được điều gì ngoài mặc nhiên cứ để nó đến rồi đi...
Lại một cơn mưa sáng nữa, hôm nay tự nhiên lại đem theo thêm một cái áo khoác, tối chắc sẽ cần đến. Ngày thường an lành sau khi cơn giông qua.
13/10/2011, 10:15
Lê Vy
No comments:
Post a Comment