October 12, 2011

Thú nhận



Khi công việc còn chất đống trong mail, bài tập còn một chồng kế bên, tớ vẫn không thể làm gì được ngoài cố sắp xếp những thứ đang rối tung trong đầu. Mà hình như, càng sắp, càng dọn dẹp nó càng bừa bộn hơn. Thôi, thì tớ thú nhận với mình là tớ không có câu trả lời nào cho cái mớ hỗn độn đó. Ngoại trừ... cứ để thời gian trôi đi thì nó sẽ vơi bớt phần nào. Tớ chỉ chắc chắn có thế thôi.

Điều thú nhận thứ hai là... tớ chẳng biết vin vào ai, vào một chỗ dựa nào, ngay cả bạn bè thân lắm thì cũng không thể chia sẻ được... nên đâm ra tớ thấy như mình bị giam giữ mà chẳng ai cứu. Tớ còn không cứu được cảm xúc của mình nữa là... Nó down không phanh mấy ngày nay. Và hôm nay, tớ quyết định cho nó down mà không kìm hãm gì nữa. Muốn sao cũng được.


Điều thú nhận thứ ba là... cách duy nhất để tớ có thể cân bằng được là thiền. Mà... (lại mà) không thiền được vì hoàn cảnh. Thế là tớ đâm ra khủng hoảng.

Điều thú nhận thứ tư là... tớ không thể cho mình một ngày, hai ngày để đi ĐL - hôm nay tớ nhớ kinh khủng. Tình trạng bị giam chân ở SG này chắc phải đến tết hay đến cuối tháng 12... nghĩ đến thế thôi, tớ cũng đã muốn nổ tung. Tớ thích tự do mà :(

Điều thú nhận thứ năm là... đang hăm hở được đi gặp hai ba đứa bạn dễ thương, được tụi nó chở đi ăn, đi tám, đi than thở... thế mà... đùng một cái... 4 ngày liên tục tối nào cũng có việc đột xuất. Kế hoạch tan tành. Cái nỗi vui mừng bị dập tắt thì còn gì là hạnh phúc. Đâm ra tớ nghĩ, hình như tớ không có duyên đi chơi cùng bạn bè hay sao ấy :((. Lúc nào cũng một là ở nhà, hai là đi học, ba là một mình, bốn là gia đình. Nhiều lắm thì được vài lần đi hòa nhạc, rồi cafe ( có mấy cái hẹn mấy năm rồi chưa trả T_T, giờ chẳng dám hứa hẹn gì nữa). Thế là khủng hoảng, nổ tung thành ra vỡ vụn.

Điều thú nhận thứ sáu là... tớ đang không ổn tí nào :(

Điều thứ nhận thứ bảy là... tớ biết mình sẽ ổn nhưng vẫn cứ than thở.

Điều thú nhận thứ tám là... tớ vừa hít sâu được, cảm thấy bình yên hơn tí... vì vào blog của một người bạn. Đừng hỏi sao tớ thích vào blog của bạn ấy thế... tớ cũng chẳng biết. Ở đó, tớ chẳng cần nói chuyện với ai, chẳng cần phải trả lời trả vốn gì hết. Đơn giản là tớ vào chỉ để... nghe nhạc và nhìn mấy bức ảnh. Oh my love làm tớ thấy dễ chịu quá thể. Thì, cứ xem như cái blog của cậu bạn ấy xoa dịu phần nào đó, tính cách còn bốc đồng và nông nổi của tớ...

Điều thú nhận thứ chín là... tớ biết những cảm xúc nhất thời này vẫn chưa vượt ngưỡng chịu đựng vì thế tớ vẫn chưa dứt khoát với nó được để mà rời đi, để mà buông bỏ. Thôi, tớ đã đối thoại với nó, nó nói, khi nào nó hành hạ tớ xong, nó sẽ đi. Tớ đang đầu hàng nó đây. Vậy mà còn cười đắc chí nói: "Vẻ mặt ngang bướng của cô chẳng có biểu hiện gì là đầu hàng." Tớ bó tay với mình.


Điều thú nhận thứ mười là... hôm qua tớ khóc không đến nỗi nức nở nhưng đủ làm tớ thấy hụt hẫng vì tớ bị từ chối... không được học một người thầy tớ thích, mà chỉ vì cái tính hay im im của tớ. Thầy nói, tớ đủ thông minh và nhạy cảm để có thể tự đứng được, hãy cứ chăm chỉ đi... thế là tớ lại phải tự lực nữa rồi. Nhưng sẽ cố hợp tác và thích nghi.

Điều thú nhận thứ mười một là... có nhiều cơ hội đang tới mà tớ thì cứ lưỡng lự hoài, chắc chắn tí xem nào.


Điều thú nhận cuối cùng là... tớ vẫn thấy yêu đời, xem như vượt qua được cái giai đoạn quá độ này, tớ sẽ tiến lên cái giai đoạn chủ nghĩa tự do hoàn toàn. Tớ đang hi vọng thế. 

Nãy giờ, tớ thành thật với cậu hết rồi đó - cái tôi phức tạp này T_T. Vì thế, thương tớ đi, tớ sẽ mua chuộc cậu bằng thưởng cho chúng ta mấy bản nhạc hay cuốn sách gì đó hay hay, hay một ngày cafe một mình trở lại... hay một chiều đi biển Cần Giờ (gần nhà mà) cũng được nữa... Hay đi xem hòa nhạc sắp tới, hay lên núi vào cuối tuần. Sao cũng được... Chúng ta đình chiến điiiiiiiiiiiiiiiii.


10:08 pm, 12/10/2011

No comments:

Post a Comment